Nửa tháng sau, sau khi nhìn thấy vô số màu xanh, Chu Kim Điềm sinh một bé gái.
Trước đây Giang Vĩ và Vương Quế Hoa đối xử tốt với cô ta, đều vì thầy bói nói cô ta sẽ sinh quý tử.
Nhưng giờ quý tử biến thành con gái, Vương Quế Hoa trọng nam khinh nữ lập tức thay đổi thái độ.
Bà ta ngày nào cũng mỉa mai Chu Kim Điềm, mắng cô ta vô dụng, chỉ sinh ra “đứa con lỗ vốn”.
Giang Vĩ mất việc vốn đã tâm trạng tệ, giờ lại càng lấy rượu làm cớ trút giận lên cô ta.
Lần này Chu Kim Điềm thật sự phát điên, cô ta đổ hết mọi chuyện lên đầu tôi, bắt đầu gọi điện quấy rối liên tục.
Trong một ngày tôi chặn hơn một trăm số, nhưng dù vậy cô ta vẫn dùng số ảo gọi tới.
Số điện thoại này là số công việc của tôi, vì luôn bận máy nên tôi bỏ lỡ mấy cuộc gọi quan trọng.
Cuối cùng tôi không nhịn nổi, nghe máy:
“Cô Chu, tôi đang đi làm, xin cô đừng quấy rối tôi nữa được không?”
Giọng vừa tuyệt vọng vừa tức giận của Chu Kim Điềm lập tức vang lên:
“Lâm Cẩm, con tiện nhân không biết xấu hổ, ai cho cô bán nhà? Nếu không phải cô, chồng tôi sao mất việc, tôi sao lại sinh ra con nhóc vô dụng!”
“Tôi nói cho cô biết, tôi tuyệt đối không tha cho cô!”
Tôi bị mắng đến khó hiểu, không nhịn được nói:
“Cô bị bệnh à? Nhà tôi tôi muốn bán thì bán, liên quan gì đến cô?”
“Chồng cô mất việc là do anh ta không giữ mình, cô sinh con gái là do di truyền, tôi đâu có bản lĩnh lớn đến mức thay đổi giới tính thai nhi.”
Chu Kim Điềm nghe xong càng tức hơn, cô ta gào lên:
“Con tiện nhân, cô còn dám chối, đời tôi bị cô phá hủy hết rồi, tôi nói cho cô biết, tôi không yên thì cô cũng đừng hòng yên!”
Nói xong cô ta cúp máy.
Tôi nhíu mày, không hiểu cô ta định làm gì.
Nhưng vài ngày sau, tôi đi làm như bình thường, lại thấy Chu Kim Điềm quỳ trước cổng công ty, giơ băng rôn.
9
Trên băng rôn viết: “Nhân viên Lâm Cẩm của công ty Khải Thịnh đạo đức bại hoại, khiến gia đình tôi tan cửa nát nhà, tội không thể tha!”
Người trong công ty đều vây quanh cô ta, cấp trên trực tiếp của tôi thấy vậy liền cau mặt hỏi:
“Lâm Cẩm là nhân viên của tôi, nhân phẩm của cô ấy tôi vẫn tin tưởng. Cô có chứng cứ gì nói cô ấy hại cô?”
Nghe vậy, trong mắt Chu Kim Điềm thoáng qua vẻ chột dạ, nhưng rất nhanh lại giả vờ bi phẫn nói:
“Tôi với Lâm Cẩm là hàng xóm, cô ta ghen tị tôi mang thai nên ngày nào cũng cố tình chọc tức tôi, cuối cùng còn bán nhà cho người khác biến thành phòng đặt tro cốt.”
“Ai chịu nổi hàng xóm mình là người chết chứ? Hơn nữa chủ nhà mới còn là dân xã hội, thường xuyên đe dọa đánh tôi, chồng tôi cũng bị anh ta hại đến mất việc, giờ cả nhà chúng tôi không còn thu nhập, cô ta không phải hại người thì là gì?”
Người vây quanh nghe xong, trên mặt đều lộ vẻ phẫn nộ:
“Trời ơi, không ngờ Tiểu Lâm lại là người như vậy, thủ đoạn này cũng quá độc ác rồi.”
“Bảo sao tôi thấy cô ấy chuyển nhà mới, hóa ra bán nhà cũ biến thành phòng tro cốt, đáng sợ quá.”
Cấp trên nghe vậy cũng có chút dao động, thấy thế tôi vội chen qua đám đông, bước đến trước mặt Chu Kim Điềm.
Thấy tôi, cô ta lập tức bò đến trước chân tôi, nghẹn ngào cầu xin:
“Cô Lâm, xin cô tha cho tôi đi, tôi biết cô không ưa tôi, tôi đảm bảo sau này sẽ không làm gì khiến cô khó chịu nữa, cô nói với chủ nhà mới giúp tôi, bảo anh ta đừng nhằm vào gia đình tôi nữa.”
Cô ta khóc nước mắt nước mũi tèm lem, người không biết chuyện nhìn vào chắc thật sự sẽ tưởng cô ta chịu ấm ức lớn lắm.
Tôi khẽ cười: