Nhưng chuyện chuyển thế thật sự quá hoang đường.
Nếu trực tiếp thừa nhận, sau này khó tránh lộ sơ hở.
Ta giả vờ ngây thơ, “Ta… ta không biết… ta chỉ cảm thấy Hoàng thượng rất quen thuộc, chỉ mong Hoàng thượng được sống tốt, chỉ mong Hoàng thượng bình an vui vẻ.”
“Nhưng ta không hiểu Hoàng thượng đang nói gì.”
Ta không thừa nhận.
Cũng không phủ nhận.
Để một mình hắn tự tưởng tượng.
Yên Đế ôm chặt ta.
Hận không thể hòa ta vào tận xương máu.
Hắn đang run.
Khóc sao?
Ta đã biết mà, chính chủ đương nhiên quan trọng hơn thế thân.
Yên Đế ở lại tẩm điện của ta hơn một canh giờ.
Hắn vừa đi không lâu, ngoài viện lại có thêm vài thái giám lạ mặt.
Ta nhìn bầu trời rộng không che khuất, trong lòng biết rất rõ trời sắp đổi rồi.
Trời vừa vào đêm, thái giám cận hầu bên cạnh Yên Đế đã đích thân tới đón, “Tiểu chủ, thay bộ cung trang này rồi theo nô tài đi gặp Hoàng thượng.”
Ta giả vờ mờ mịt, thay cung trang rồi được dẫn tới dục điện của Đế vương.
Tất cả cung nhân lui xuống.
Yên Đế không hề che giấu bước ra khỏi bồn tắm.
Ta chỉ liếc một cái đã cảm thấy mặt nóng bừng, quả thật vai rộng, eo hẹp, chân dài.
Có lẽ vì quanh năm luyện võ, cả người hắn đều tràn đầy sức mạnh.
Ta quay đầu sang chỗ khác.
Yên Đế bước nhanh tới, từ phía sau ôm lấy ta.
Hắn bám người đến lạ.
“Chạy gì?”
“Vì sao không nhìn trẫm?”
“Trẫm không đủ đẹp sao?”
“Dù thế nào cũng hơn tên Thái tử trắng trẻo yếu ớt kia chứ?”
Quả nhiên…
Hoàng gia không có phụ tử.
Một Đế vương đang tuổi tráng niên và một Thái tử trẻ tuổi vốn đã đứng ở hai phía đối lập.
Ta đỏ mặt hỏi: “Vì sao Hoàng thượng lại dùng cách này gọi ta tới?”
Yên Đế bật ra tiếng cười trầm thấp.
Đúng lúc ấy, một cung nô ở ngoài điện lớn tiếng bẩm báo, “Hoàng thượng! Thiên viện Đông cung cháy rồi! Thẩm trắc phi… đã táng thân trong biển lửa!”
Thì ra là vậy…
Ta đã đoán được đại khái.
Yên Đế sợ ta không hiểu, vô cùng kiên nhẫn giải thích, “Hoàng hậu và Thái tử không dung được nàng, đã tưới dầu hỏa bên ngoài tẩm điện của nàng, tối nay chuẩn bị động thủ. Trẫm vừa hay tương kế tựu kế. Từ nay trên đời không còn Thẩm trắc phi. Chỉ có Thẩm quý phi.”
“Trẫm đã tìm cho nàng một mẫu tộc họ Thẩm, chính là Thẩm gia của Công bộ Thượng thư. Từ nay người nhà ruột của nàng cũng trở thành họ hàng xa của Thẩm gia.”
Nghe vậy, ngoài mặt ta mờ mịt nhưng trong lòng đã cười.
Một nam nhân khi động lòng thì chuyện gì cũng có thể làm.
Nhất là nam nhân có quyền thế ngập trời.
Ngay sau đó, Yên Đế bế ngang ta lên, một lần nữa bước vào dục trì.
Ta không từ chối nữa.
Đến lúc rồi.
Ngày mai, ta chính là Thẩm quý phi của Đế vương!
18
Ngày hôm sau xảy ra hai chuyện lớn.
Thẩm trắc phi của Thái tử táng thân biển lửa.
Còn Yên Đế có thêm một vị Thẩm quý phi.
Thẩm Thượng thư cũng chẳng để tâm chuyện bỗng nhiên có thêm một nữ nhi thất lạc bên ngoài.
Trước đại điển sắc phong, ta được Yên Đế giấu kín trong kim ốc.
Cho dù Hoàng hậu và Thái tử có nghi ngờ cũng vô dụng.
Ngày đại điển sắc phong, ta mặc hoa phục, đầu đội phượng quan, được Yên Đế nắm tay bước lên Phụng Thiên đài.
Hoàng hậu và Thái tử giống như gặp quỷ.
Hai người họ vẫn còn có thể nhịn được.
Công chúa lại mất kiểm soát ngay tại chỗ, chỉ vào ta phẫn nộ, “Nàng… nàng ta… nàng ta không thể làm quý phi! Nàng ta vẫn là nữ nhi thương nhân kia! Phụ hoàng, người không thể cướp trắc phi của Thái tử ca ca!”
Câu này không khác nào chạm vào vảy ngược của Yên Đế.
Yên Đế ra lệnh áp giải công chúa đi.
Văn võ bá quan xem như đã hiểu rõ, không ai dám nhiều lời.
Thẩm Thượng thư rất biết giữ thể diện cho Đế vương, cười hòa giải, “Quý phi chính là nữ nhi thất lạc bên ngoài của bổn quan!”
Các đại thần trái lòng phụ họa, “Quý phi quả thật có vài phần giống Thẩm phu nhân.”
Tóm lại đại điển vẫn tương đối thuận lợi.
Yên Đế dường như đã nếm được ngon ngọt liền không biết đủ.
Mấy ngày liên tiếp, ngày nào ta cũng ngủ mê đến tận trưa hôm sau.
Hôm ấy, Lục viện phán đích thân mang canh sâm tới, dặn ta nhất định phải uống.
Nụ cười trên mặt ta không chạm tới đáy mắt.
“Lát nữa bổn cung sẽ uống, Lục viện phán lui xuống trước đi.”
Lục viện phán vừa đi, tâm phúc cung nữ hạ giọng nói: “Lục viện phán này nhìn qua dường như không hề có qua lại với Hoàng hậu nương nương. Nhưng Lục viện phán là huynh trưởng của Lục Uyển Dung. Trong hậu cung, ngoài Hoàng hậu nương nương sinh Thái tử và công chúa, chỉ có Lục Uyển Dung sinh được một vị tiểu hoàng tử.”
Xem đi, đến cung nữ cũng nhìn ra manh mối.
Yên Đế không đa tình, phi tần hậu cung chưa đến mười người.
Nhưng thân thể Yên Đế cường tráng, không đến mức không thể khiến phi tần mang thai.
Vậy mà hắn chỉ có ba đứa con.
Khả năng duy nhất chính là có người âm thầm động tay.
Hoàng hậu, Lục viện phán, Lục Uyển Dung… giữa ba người nhất định có bí mật không thể cho ai biết.
Ta lại nhớ tới bát thuốc phá thai kiếp trước.
Đột nhiên, trong lòng nảy ra một kế.
Ta muốn phe Hoàng hậu dùng đúng cách đó hãm hại ta, đến lúc ấy sẽ lôi hung thủ thật sự hại Nguyên hậu ra ngoài, một mẻ bắt gọn tất cả.
19