Tôi đi đến trước cửa kính sát sàn, nhìn ánh chiều vàng trên mặt biển và những chiếc thuyền buồm đang trở về ở nơi xa.
Gió biển thổi tung mái tóc dài của tôi.
Tôi mỉm cười.
Một nụ cười nhẹ nhõm, xuất phát từ tận đáy lòng.
“Tôi sống rất tốt.”
“Tốt hơn bất cứ lúc nào trước đây.”
Nói xong, tôi không chờ anh ta trả lời mà cúp máy.
Tôi chặn số điện thoại này.
Tôi bước ra ban công, vươn vai.
Tia nắng cuối cùng của hoàng hôn dịu dàng rơi xuống người tôi.
Cuộc đời mới chỉ vừa bắt đầu.
Còn những con người và sự việc trong quá khứ đều giống như mặt trời lặn ấy, chìm xuống đáy biển.
Không bao giờ nổi lên nữa.