Thở hổn hển ngồi bật dậy khỏi giường bệnh.

“Tỉnh rồi! Đại tiểu thư tỉnh rồi!”

“Con gái! Con gái của mẹ, cuối cùng con cũng tỉnh rồi!”

Cho đến khi bị người khác ôm vào lòng.

Tôi vẫn chưa hiểu chuyện gì đã xảy ra.

Ký ức của thế giới hiện đại như thủy triều tràn vào đầu.

Theo bản năng, tôi gọi hệ thống:

“Hệ thống, chẳng phải tôi đã bị xóa sổ rồi sao? Tại sao còn có thể trở về thế giới hiện đại?”

Không ai đáp lại.

Ngay khi tôi cho rằng hệ thống sẽ không xuất hiện nữa.

Giọng nói ấy cuối cùng lại vang lên.

【Ký chủ, thế giới trước đã xảy ra một vài biến cố. Vệ Nghiễn tự sát. Anh ta và bố mẹ của nguyên chủ đã hiến tế linh hồn của mình để đổi lấy việc cô hoàn thành nhiệm vụ công lược.】

Tôi nhất thời không phản ứng kịp.

Cho đến khi hệ thống lên tiếng lần nữa:

【Phần thưởng hoàn thành nhiệm vụ đã được phát. Ở thế giới này, cô sẽ có một cơ thể khỏe mạnh sống đến trăm tuổi và một gia đình hoàn mỹ hòa thuận. Chúc cô may mắn.】

Nước mắt lúc này mới chậm rãi rơi xuống.

Nhìn vẻ quan tâm trên gương mặt bố mẹ trước mắt.

Tôi ôm họ chặt hơn.

Cuối cùng trên mặt cũng xuất hiện nụ cười thật lòng.

May quá.

May mà thứ tôi theo đuổi cả đời…

Vẫn chưa quá muộn.

Đời này.

Tôi sẽ có một cuộc sống thật sự hạnh phúc.