ngang hàng với nam nhân được!”
Tống Vũ Nhàn cười khẩy: “Ta thấy tỷ tỷ thật sự được chiều chuộng sinh hư rồi, quên mất cả quy củ mà nữ nhân phải tuân thủ.”
Nhưng mặc kệ ánh nhìn của bọn họ, Tống Chiêu Nhiên vẫn bước lên bục cao của phòng họp, bật micro: “Chào mọi người.”
Tất cả mọi người đều dồn ánh mắt về phía nàng, trên mặt không hề có sự coi thường hay bỡn cợt, mà là thái độ nghiêm túc lắng nghe nàng trình bày.
Hoàng hậu, Thái tử và đám người kia hoàn toàn chết sững tại chỗ. Tống Chiêu Nhiên trong lòng chỉ thấy nực cười.
Rõ ràng những người này từng xem qua livestream, từng thấy cảnh nàng tham gia tọa đàm tài chính, vậy mà khi thực sự đứng giữa hoàn cảnh này, bọn chúng vẫn ôm khư khư cái tư tưởng quy củ mục nát của mình.
Dưới những ánh mắt không thể tin nổi của bọn chúng, Tống Chiêu Nhiên hoàn thành xuất sắc bài thuyết trình, nhận được một tràng pháo tay giòn giã, chính thức nhậm chức tại trụ sở chính.
Cha nuôi tỷ phú cũng đích thân đến dự, đưa tay về phía Tống Chiêu Nhiên mỉm cười: “Không hổ là con gái ta. Sau này, con nhất định sẽ làm nên nghiệp lớn.”
“Chào mừng con gia nhập trụ sở chính.”
Tống Chiêu Nhiên cũng mỉm cười đáp lại, bắt tay với ông.
Giọng nói ngái ngủ của Thai bảo vang lên: 【Có chuyện gì xảy ra vậy?】
Xem ra là vừa mới tỉnh giấc.
Sau khi tỉnh táo lại, Thai bảo sực nhớ ra điều gì đó: 【Chết rồi, con ngủ quên mất, không khống chế mấy cái linh hồn phiền phức kia, nương thân người không bị ảnh hưởng gì chứ… Ơ, bọn chúng bị sao thế này?】
Tống Chiêu Nhiên ngoái đầu nhìn sang. Hoàng hậu, Thái tử và Tống Vũ Nhàn vẫn đang đứng chết trân tại chỗ. Có lẽ vì ngọn núi quy củ ăn sâu trong lòng bọn chúng đã hoàn toàn sụp đổ ngay trước mắt, nên nhất thời bọn chúng không thể nào chấp nhận nổi.
【Thôi kệ đi, khống chế lại hết! Cơ mà thấy tra cha trông có vẻ cũng khá thành thật…】
Nghe vậy, Tống Chiêu Nhiên mới phát hiện Phó Lăng Thanh chỉ âm thầm đi theo nàng, không nói một lời.
Nàng dời ánh mắt nhìn về phía hắn, vừa vặn chạm phải ánh nhìn của hắn.
Phó Lăng Thanh giật mình hoàn hồn, vội quay đi nơi khác, yết hầu khẽ rung, nhưng rốt cuộc vẫn không nhịn được mà mở lời: “Tống Chiêu Nhiên, nàng rất hợp với nơi này.”
Hắn hạ rèm mi, che giấu những cảm xúc nơi đáy mắt: “Ta nhớ lại, hồi nàng còn làm công chúa trong hoàng cung, nàng luôn tuân thủ quy củ lề lối. Thế nhưng vừa rồi ta mới chợt nhận ra, điều thực sự thu hút khiến ta yêu nàng, lại chính là sự nổi loạn vô tình bộc lộ ra của nàng.”
“Nàng còn nhớ không? Ngày hôm đó nàng lén đi cưỡi ngựa, nhưng vì cưỡi không vững nên ngã xuống, là ta đã đỡ được nàng. Lúc đó nàng chẳng màng đến vết thương của mình, chỉ cầu xin ta đừng nói cho mẫu hậu của nàng biết.”
Phó Lăng Thanh ngập ngừng, ngước mắt nhìn Tống Chiêu Nhiên: “Ngày hôm đó tim ta đập rất nhanh. Hóa ra nàng không hề tẻ nhạt vô vị, nàng cũng có sự nhiệt huyết và ước vọng của riêng mình, chỉ là bị quy củ kìm hãm lại mà thôi.”
“Và hôm nay, cuối cùng ta cũng được nhìn thấy dáng vẻ nàng sống đúng với chính mình.”
Hắn bước lại gần Tống Chiêu Nhiên một bước, đôi mắt vốn luôn lạnh lùng đạm mạc nay lại tràn ngập nét bi ai và cầu khẩn.
“Ta không nỡ rời xa dáng vẻ này của nàng, cho dù chỉ được lẳng lặng đứng nhìn nàng như ngày hôm nay cũng được.”
“Tống Chiêu Nhiên, có thể cho ta, mãi mãi được ở lại bên cạnh nàng không?”
CHƯƠNG 21
Đối mặt với màn tỏ tình hiếm hoi dài dằng dặc của Phó Lăng Thanh, Tống Chiêu Nhiên chỉ thầm nói trong lòng.
“Thai bảo, phong bế luôn cả giọng nói của hắn đi.”
Thai bảo thở dài: 【Con vừa mới bảo tra cha thành thật xong.】
Thai bảo vừa dứt lời, Phó Lăng Thanh nói gì nữa Tống Chiêu Nhiên cũng không nghe thấy.