Tôi bắt máy, không nói gì.

Đầu dây bên kia, vang lên một giọng nói xa cách mười năm nhưng quen thuộc đến lạ.

“Xem ra, cô đã nhận được ‘lời chào’ của tôi rồi.”

Là Chu Dịch Thần.

Giọng anh ta trầm thấp, mang theo vẻ đắc thắng và bề trên.

“Tô Tình, đây mới chỉ là bắt đầu. Tôi có thể khiến L-house dừng hợp tác, cũng có thể khiến mọi khách hàng của cô quay lưng. Tôi có thể khiến cô mất dự án, cũng có thể khiến cô không thuê nổi một tấc văn phòng nào ở thành phố này.”

“Tôi không vòng vo nữa. Yêu cầu của tôi rất đơn giản.”

“Thứ nhất, cô và Tô Niệm chuyển đến biệt thự Vân Sơn.”

“Thứ hai, cô nghỉ việc. Từ nay về sau, cuộc sống của cô do tôi lo.”

“Thứ ba, tổ chức họp báo, tuyên bố Tô Niệm là con tôi. Chúng ta sẽ cùng nuôi dạy nó.”

Từng câu, từng chữ, là mệnh lệnh.

Anh ta không hề thương lượng.

Anh ta muốn hủy hoại hoàn toàn sự độc lập của tôi, muốn nắm chặt tôi và Tô Niệm trong lòng bàn tay.

Tôi lặng lẽ nghe xong, rồi nhẹ nhàng bật cười.

“Chu Dịch Thần, anh quên rồi sao, anh là thương nhân.”

Anh ta khựng lại, rõ ràng không ngờ phản ứng của tôi là thế này.

“Tôi hỏi anh một câu thôi,” tôi nói chậm rãi, “Muốn phá studio của tôi, anh phải bỏ ra bao nhiêu quan hệ và tiền? Một trăm triệu? Hay cả tỷ?”

“Dùng mười tỷ, chỉ để đổi lấy một kết quả khiến anh hài lòng. Thương vụ này, nghe đã thấy lỗ vốn.”

“Đặc biệt là khi… cái kết ấy, anh vĩnh viễn không thể có được.”

Phía bên kia, tiếng thở trở nên nặng nề.

“Ý cô là gì?”

“Ý tôi rất đơn giản.” Tôi bước đến máy tính, mở thư mục bảo mật, bên trong là loạt ảnh tôi chụp hôm lễ tốt nghiệp.

Chu Dịch Thần thất thần méo mặt.

Hứa Vi ghen tuông điên dại.

Tô Niệm đứng che trước mặt tôi, kiên cường bảo vệ.

“Tư bản là vũ khí của anh. Còn tôi, vũ khí của tôi là lòng người.”

“Anh nói xem, nếu tôi lấy những bức ảnh này, viết một bài ‘Tài phiệt nổi tiếng vì tranh giành quyền nuôi con mà ép chết vợ cũ’, gửi đến toàn bộ truyền thông, cổ phiếu Thịnh Nguyên ngày mai rớt bao nhiêu điểm?”

“Anh đoán xem, những khách hàng bị anh ép buộc có vui lòng ẩn danh gửi nội tình cho nhà báo tài chính không?”

“Anh đoán, công chúng sẽ thương cảm kẻ dùng quyền thế chèn ép người yếu thế, hay sẽ thương một người mẹ đơn thân nuôi con mười năm bị chồng cũ hủy hoại đến cùng cực?”

Tôi ấn chuột, gửi một bức ảnh khuôn mặt méo mó vì kinh ngạc của Chu Dịch Thần qua MMS cho anh ta.

“Chu Dịch Thần, chơi một trò mới nhé.”

“Trò tên là: Cuộc chiến dư luận.”

“Giờ đến lượt anh ra bài.”

Nói xong, tôi dứt khoát cúp máy.

Chu Dịch Thần trừng trừng nhìn vào màn hình điện thoại.

Trên đó là gương mặt anh ta vì quá kinh hãi mà gần như vặn vẹo.

Phía sau là hội trường lộng lẫy ánh sáng.

Phía trước là gương mặt Tô Niệm giống anh đến kỳ lạ nhưng ánh mắt lại vô cùng điềm tĩnh.

Kỹ thuật nhiếp ảnh của Tô Tình, quả nhiên không chê vào đâu được.

Ánh sáng, bố cục, thời điểm — tất cả đều hoàn hảo đến mức cực hạn.

Bức ảnh này tràn đầy cảm giác kể chuyện và sức mạnh thị giác, đủ khiến bất cứ ai nhìn thấy cũng có thể tưởng tượng ra một bi kịch gia tộc gây chấn động.

Anh ta có thể hình dung được, nếu bức ảnh này lan truyền, sẽ tạo ra cơn địa chấn như thế nào.

Những câu nói nhẹ nhàng như gió thoảng của Tô Tình, lại như thần chú, văng vẳng bên tai anh.

“Cuộc chiến dư luận.”

Lần đầu tiên, anh nhận ra, thứ anh luôn tự hào — quyền lực và tư bản — vào một số thời khắc, lại yếu ớt đến đáng thương.

Anh có thể phong sát một tờ báo, nhưng không bịt được miệng thiên hạ.

Anh có thể mua hotsearch, nhưng không mua nổi lòng người.

Lần đầu tiên, anh cảm thấy… bị đẩy vào thế khó.

Người phụ nữ mà anh từng cho rằng có thể tùy ý khống chế, lại đang nắm trong tay một lưỡi dao có thể đâm trúng chỗ hiểm nhất của anh.

Anh giận dữ ném điện thoại vào tường, chiếc điện thoại đắt đỏ lập tức vỡ tan thành từng mảnh.

Anh đã thua trong ván đầu tiên.

Và là thua trắng.

Sáng hôm sau, hướng gió dư luận trên mạng quả nhiên thay đổi một cách kỳ lạ.

Nhưng người khơi mào không phải scandal về con riêng của Chu Dịch Thần.

Mà là một bài phóng sự chuyên sâu.

Trang viết phi hư cấu nổi tiếng nhất trong nước — “Nhân Gian Quan Sát”, đăng tải một bài viết dài hơn một vạn chữ, có tiêu đề: “Thập Quang: Câu chuyện mười năm của một người phụ nữ”.

Tác giả là một phóng viên nổi tiếng với văn phong tinh tế và góc nhìn sắc bén.

Bài viết không nhắc đến Chu Dịch Thần một chữ, cũng không nói đến ân oán hào môn nào.

Chỉ dùng lối viết tả thực gần như lạnh nhạt, kể lại hành trình mười năm của một người phụ nữ tên là Tô Tình.

Từ một người vợ toàn tâm toàn ý từ bỏ sự nghiệp vì tình yêu, đến khi hôn nhân tan vỡ, ra đi tay trắng.

Từ lúc phát hiện mình mang thai, một mình ký vào giấy đồng ý phẫu thuật trong phòng sinh.

Từ việc vừa cho con bú, vừa khởi nghiệp trong căn gác xép rách nát, đến khi dần dần đưa “Thập Quang” trở thành studio nổi tiếng trong giới nhiếp ảnh.

Bài viết chứa đựng rất nhiều chi tiết đời thường.

Ví dụ như cô vì tiết kiệm mà ăn mì gói suốt ba tháng liền.

Ví dụ cô đeo máy ảnh nặng hàng chục ký, dắt theo con nhỏ, chụp hình giữa núi tuyết âm mười độ suốt cả ngày.

Ví dụ như Tô Niệm bị sốt nặng giữa đêm, cô ôm con chạy khắp đường lớn vắng tanh, vừa chạy vừa khóc tìm bệnh viện.

Tất cả chi tiết ấy đều đến từ Mia — người cộng sự thân tín và là nhân chứng duy nhất suốt mười năm của tôi.

Bài viết này, là do tôi chủ động nhờ cô ấy liên hệ với nhà báo, và cho phép kể lại câu chuyện của mình.

Tất nhiên, toàn bộ thông tin về Chu Dịch Thần đều bị ẩn danh, chỉ được gọi là “người chồng cũ”.

Hình ảnh minh họa bài viết cũng được chọn lựa kỹ càng.

Có quá trình “Thập Quang” từ đơn sơ đến rực rỡ.

Có hành trình trưởng thành của Tô Niệm, từ sơ sinh đến thiếu niên.

Có bóng lưng của Tô Tình trong muôn vàn điều kiện khắc nghiệt.

Tấm ảnh cuối cùng là khoảnh khắc trong lễ tốt nghiệp, tôi ngồi xổm chỉnh lại nơ áo cho Tô Niệm.

Trong ảnh, tôi ngẩng đầu nhìn con trai, ánh mắt chứa đựng tất cả dịu dàng và tự hào trên đời.

Dòng chữ chú thích ảnh là:

“Con là thanh kiếm sắc bén nhất mẹ đã rèn giũa bằng mười năm thanh xuân.”

Chỉ trong vài tiếng đồng hồ, bài viết đã vượt mốc mười triệu lượt đọc, tràn ngập mọi nền tảng mạng xã hội.