Giang Khoát – người cũng đã nhẫn nhịn quá lâu – không còn muốn kìm nén nữa, lập tức vung nắm đấm lao tới.
Hai người lao vào đánh nhau.
Trì Phong đã kiệt sức vì nhiều ngày chạy ngược xuôi, chẳng phải đối thủ của Giang Khoát, bị đánh cho một trận tơi bời, cuối cùng bị ném thẳng ra khỏi biệt thự.
Mẹ Trì nhìn thấy vết thương trên mặt con trai, trong lòng đã đoán ra phần nào.
Trì Phong nghẹn ngào kể lại sự thật mà Giang Khoát nói:
“Mẹ, A Ý chưa từng làm khó ai cả… trước đây… là chúng ta hiểu lầm cô ấy…”
Mẹ Trì nghe xong, ôm mặt òa khóc:
“Là chúng ta hiểu lầm A Ý! Là chúng ta làm tổn thương con bé! Tất cả là lỗi của chúng ta!”
Trong trại tạm giam, Trì Phong dìu mẹ, chờ đợi rất lâu mới thấy một bóng dáng khom lưng lảo đảo được cảnh sát dẫn ra.
Anh gần như không thể tin nổi, người đàn ông gầy gò bạc tóc trước mặt chính là cha mình.
Ba Trì tóc đã bạc trắng, gầy sọp đi trông thấy, khuôn mặt còn có vài vết bầm tím.
Mẹ Trì vừa thấy liền bật khóc nức nở, cố gắng vươn tay qua lớp kính để nắm lấy tay ông, nhưng mãi vẫn không chạm được.
Trì Phong cũng nghẹn ngào cầm điện thoại lên:
“Ba, ba có sao không? Sao lại gầy đến thế này? Có ai bắt nạt ba không?”
Ba Trì cầm điện thoại, lắc đầu nhẹ.
Ông nhìn vợ và con trai phía đối diện, lòng xót xa vô hạn.
Chỉ trong hơn một tháng ngắn ngủi, gia đình của họ đã tan vỡ.
Tất cả… tất cả đều bắt nguồn từ việc họ có lỗi với A Ý.
Ba Trì nước mắt già tuôn rơi, hối hận tột cùng.
“Là lỗi của ba, tất cả là lỗi của ba. Ba đã làm tổn thương A Ý, cũng khiến hai mẹ con con khổ lây.”
Mẹ Trì và Trì Phong nghe đến đây đều rơi nước mắt, trong lòng ngập tràn hối tiếc.
Nếu như ngay từ đầu họ biết đối xử tốt với A Ý, thì cho dù không tìm lại được con ruột, cuộc sống cũng sẽ không thành ra như thế này.
Cảnh sát đến nhắc nhở rằng thời gian thăm gặp sắp hết.
Trì Phong nắm lấy điện thoại, sốt ruột nói:
“Ba, ba hãy chăm sóc bản thân thật tốt. Con nhất định sẽ nghĩ cách cứu ba ra ngoài!”
Ba Trì chỉ bất lực lắc đầu:
“A Phong, đừng lo cho ba nữa… Mọi chuyện đến nước này, đều là do ba tự chuốc lấy thôi…”
“Nếu có cơ hội, hãy thay tôi xin lỗi A Ý. Chúng ta đều nên xin lỗi con bé. Là chúng ta đã có lỗi với nó!”
Cha Trì bị dẫn đi.
Mẹ Trì khóc đến mức gần như không thở nổi, sắc mặt ngày càng tái nhợt khiến Trì Phong không dám chậm trễ, vội đưa bà đến bệnh viện.
Khi tỉnh lại, bà rưng rưng nhìn Trì Phong, bàn tay vẫn run rẩy nắm chặt tay anh.
“A Phong, chúng ta nhất định phải xin lỗi A Ý, là chúng ta sai rồi!”
Trì Phong siết tay mẹ, gật đầu thật mạnh.
“Mẹ, hay là… mình thử gọi cho A Ý thêm lần nữa nhé.”
“Dù gì đi nữa, chúng ta cũng đã sống với nhau hơn mười năm mà.”
“Nếu con bé biết mẹ bị bệnh, nhất định sẽ mềm lòng. Chỉ cần A Ý chịu giúp, mọi chuyện sẽ được giải quyết thôi!”
Trong mắt mẹ Trì lóe lên chút hy vọng, nhưng vẫn không khỏi lo lắng:
“Con chắc không?”
Trì Phong siết tay bà, cổ vũ:
“Chắc mà mẹ, mình cứ thử xem sao.”
Số điện thoại cũ của Trì Ý đã không liên lạc được từ lâu. Số mới là Trì Phong phải qua bao người, cuối cùng mới hỏi được từ bạn cùng phòng đại học của cô.
Anh bấm gọi, chuông reo rất lâu mới có người bắt máy.
“Hello?” Giọng nói quen thuộc vang lên từ ống nghe khiến sống mũi mẹ Trì cay xè, nước mắt lập tức tuôn trào.
“A Ý…” bà nghẹn ngào, “là mẹ đây, con sống có tốt không?”
Lạc Ý sững người trong giây lát, sau đó thu lại sự lịch sự trong giọng nói vừa rồi, lạnh lùng đáp:
“Mẹ của tôi là phu nhân Chủ tịch tập đoàn Medix. Bà Trì, xin đừng nhận nhầm người.”
Giọng điệu lạnh băng như kim đâm thẳng vào tim mẹ Trì khiến bà ôm ngực, run rẩy lên tiếng.
“A Ý, những chuyện trước kia là lỗi của chúng ta. Mẹ biết mẹ sai rồi…”
“A Ý, giờ trong nhà rối ren lắm. Bố con xảy ra chuyện, mẹ cũng đang bệnh nặng… Bác sĩ nói mẹ không còn nhiều thời gian nữa…”
“Con xem như vì mẹ từng nuôi con hơn mười năm, về thăm mẹ một lần được không?”
Đầu dây bên kia là một khoảng lặng dài.
Trì Phong và mẹ anh nhìn nhau lo lắng, sợ rằng chỉ một giây nữa thôi Lạc Ý sẽ tắt máy.
Một lúc lâu sau, Lạc Ý mới cất lời:
“Tôi sẽ chuyển cho các người một khoản tiền, xem như trả lại chi phí nuôi dưỡng suốt mười mấy năm qua.”
“Đừng quên, chính ông Trì năm đó đã nói, giữa tôi và nhà họ Trì — không còn bất cứ quan hệ gì.”
Cúp máy.
Mẹ Trì cuối cùng cũng không kìm được nữa, ôm mặt khóc nức nở.
Bà đã đánh mất con gái ruột, lại mất luôn cả đứa con nuôi mà mình từng nuôi lớn.
Bọn trẻ… sẽ không bao giờ quay lại nữa.
Bà chẳng còn gì cả.
Bà đấm thùm thụp vào ngực, tự trách bản thân sao có thể làm ra bao nhiêu chuyện hồ đồ đến vậy.
Trì Phong giữ chặt tay bà, ngăn không để bà tự làm đau mình, nét mặt lại thoáng ánh lên hy vọng.
“Mẹ, nghe con nói! Con nghĩ vẫn còn cơ hội!”