“Khá lắm!” Trương Kiến Quốc tiến lên, đập mạnh vào vai tôi, ánh mắt ngập tràn tự hào và xúc động.

Ông quay người, nhận lấy một chiếc hòm sắt nặng trĩu từ tay nhân viên đi cùng.

Ngay trước mặt tất cả mọi người, ông mở nắp hòm.

Bên trong là những cọc tiền mặt xếp ngay ngắn, từng đồng từng tờ rõ ràng.

“Đồng chí Trần Phong!” Giọng ông vang vọng giữa quảng trường, dõng dạc như sấm, “Đây là toàn bộ khoản trợ cấp mười hai năm của cậu — không thiếu một xu! Ngoài ra, theo quy định, chúng tôi đã tính lãi suốt 12 năm, và cộng thêm một khoản đền bù tinh thần đặc biệt!”

Ông trịnh trọng đặt chiếc hòm vào tay tôi.

Tay tôi run lên.

Vì đây không chỉ là tiền — mà là sự công nhận và danh dự tôi bị cướp suốt mười hai năm trời.

Nhưng mọi chuyện vẫn chưa dừng lại ở đó.

Trương Kiến Quốc lại nhận một chiếc hộp nhung từ tay một sĩ quan khác.

Ông mở ra — bên trong là một huân chương hạng Nhất lấp lánh ánh vàng.

“Sau khi nghiên cứu và xin ý kiến cấp trên, để ghi nhận những đóng góp đặc biệt của đồng chí Trần Phong trong nhiệm vụ đặc biệt ‘Lợi Kiếm-2015’ tại biên giới, nơi đồng chí đã không tiếc hy sinh, chiến đấu anh dũng, quân khu quyết định truy tặng huân chương hạng Nhất!”

Ông tự tay gắn huân chương nặng nề ấy lên ngực tôi.

Mắt tôi cay xè.

Đó là một nhiệm vụ tuyệt mật, sinh tử chỉ cách nhau một sợi tóc.

Tôi chưa từng kể với bất kỳ ai, cũng từng nghĩ — chiến công ấy sẽ mãi mãi bị chôn vùi theo yêu cầu bảo mật.

Không ngờ, quân đội vẫn luôn nhớ.

“Ta đến đây hôm nay, là để nói cho tất cả mọi người biết!” Trương Kiến Quốc xoay người, ánh mắt như dao, quét qua đám đông.

“Bộ đội là xương sống của đất nước! Danh dự của người lính, không cho phép bất kỳ ai xâm phạm bằng bất kỳ hình thức nào! Trần Phong là anh hùng của chúng ta. Nhà nước và quân đội, mãi mãi là chỗ dựa vững chắc nhất cho tất cả những người lính đã xuất ngũ! Ai dám động đến họ — chúng tôi tuyệt đối không tha!”

Lời vừa dứt, cả quảng trường im phăng phắc.

Rồi — tiếng vỗ tay vang lên như sấm, kéo dài không dứt.

Tôi nhìn huân chương lấp lánh trước ngực.

Tôi nhìn hòm tiền trên tay.

Tôi nhìn người trung đoàn trưởng như cha già đứng trước mặt.

Nghìn cảm xúc ùa về trong lồng ngực.

Tôi lại giơ tay, một lần nữa, dồn hết toàn bộ sức lực, thực hiện một nghi lễ chào trang nghiêm nhất đời mình — để kính tặng ông, và tổ chức đã bảo vệ danh dự của tôi.

10

Sự xuất hiện của Trương Kiến Quốc, cùng bài phát biểu đanh thép của ông, như một cơn bão lớn quét sạch mây mù bao phủ thị trấn suốt bấy lâu.

Chiếc huân chương hạng Nhất lấp lánh trên ngực tôi, có sức thuyết phục hơn bất kỳ bản báo cáo hay lời thanh minh nào.

Người dân quê tôi cuối cùng cũng được tận mắt chứng kiến, cũng cuối cùng đã thực sự hiểu — cái người lính mà họ từng chế giễu là “ngốc nghếch” kia, rốt cuộc là một người thế nào.

Tôi không phải một kẻ thất nghiệp sau giải ngũ.

Tôi là một người đã từng đổ máu, liều mạng nơi biên cương, vì đất nước này — trong những nơi mà họ không bao giờ biết đến.

Cú sốc nhận thức này khiến không ít người cảm thấy nóng rát mặt mũi.

Đặc biệt là những người từng buông lời mỉa mai, cười cợt gia đình tôi.

Từ hôm đó, nhà tôi gần như bị “giẫm mòn” vì khách đến.

“Trần Phong à, bác trước kia thật mù mắt, nói mấy lời hồ đồ… Cháu đừng chấp nhé.”

Một người đàn ông trung niên từng cùng hùa theo Lý Phú Quý cười nhạo tôi trong bữa rượu, bối rối đứng ngoài cổng nhà, tay cầm rổ trứng gà quê.

“Đúng đấy đúng đấy… Chúng tôi chỉ là nông dân quê mùa, thiển cận… Cậu rộng lượng tha thứ cho bọn tôi đi.”

Họ lần lượt kéo đến xin lỗi, lời lẽ khẩn thiết, thái độ khiêm nhường.

Tôi không làm khó ai cả.

Tôi chỉ bình thản đáp: mọi chuyện đã qua rồi.

Ba mẹ tôi lúc đầu còn thấy lạ lẫm, chưa quen với sự “quay xe” chóng mặt đó.

Nhưng khi nhìn những kẻ từng vênh váo giờ cúi đầu khom lưng trước mặt mình, một cảm giác hãnh diện âm ỉ len lỏi vào tim họ.

Cuối cùng, họ cũng có thể ngẩng cao đầu, nói với cả thế giới:

“Đó là con trai tôi — Trần Phong — người được trao huân chương hạng Nhất!”

Ánh mắt dân làng nhìn ba mẹ tôi cũng thay đổi hoàn toàn.

Từ thương hại và coi thường, thành kính trọng — thậm chí là e dè.

Sự thay đổi ấy, với ba mẹ tôi, còn quý giá hơn bất kỳ số tiền nào.

Tôi hiểu rõ sự lạnh ấm của lòng người, nhưng bản thân tôi đã không còn bận tâm nữa.

Tôi từ chối tất cả quà cáp.

Cũng không dự bất kỳ tiệc tùng hay lời mời nào.

Tôi chỉ muốn ở bên ba mẹ, sống những ngày bình dị, yên ổn.

Tôi đưa họ đến bệnh viện tốt nhất ở huyện để khám sức khỏe tổng quát.

Dùng số tiền được trả lại, tôi mua loại thuốc tốt nhất cho họ.

Tôi sửa lại căn nhà cũ, thay mới đồ điện trong nhà.

Nhìn thấy nụ cười đã lâu không hiện trên gương mặt ba mẹ.

Cảm nhận được hơi ấm và sự an yên trở lại trong mái nhà nhỏ này.

Tôi biết — vết thương bị xé ra bởi bốn chữ “giấy báo tử” năm xưa, giờ đây đã bắt đầu lành lại.

Tôi học cách đối diện với quá khứ, không phải để tha thứ cho những kẻ từng làm tổn thương tôi.

Mà là để chính bản thân tôi — và gia đình tôi — có thể thật sự bước tiếp.

Thế giới này, có thể không hoàn hảo.

Nhưng chỉ cần giữ vững lương tâm, giữ vững chính nghĩa nên có, sớm muộn cũng sẽ đón được ngày trời quang mây tạnh.

11

Cuộc sống dần trở lại yên bình, nhưng trong lòng tôi lại có thêm một điều canh cánh.

Qua sự việc lần này, tôi phát hiện — những cựu quân nhân rơi vào hoàn cảnh như tôi không hề hiếm.