“Ngược lại là nhà họ Phó, lén nuôi một người phụ nữ có thể ảnh hưởng đến tính mạng Vân Song, lại không báo cho nhà họ Giang biết.”

“Cuộc hôn ước này, nhà họ Phó các người rốt cuộc có thành ý không?”

Vài vị giám đốc nhà họ Phó khẽ đổi sắc mặt.

Liên hôn giữa hai nhà Giang – Phó liên quan đến quá nhiều lợi ích.

Nhà họ Giang mấy năm nay mở rộng rất nhanh trong lĩnh vực thiết bị y tế, trong tay nắm chuỗi cung ứng của vài dự án hải ngoại của Phó thị.

Một khi trở mặt, giá cổ phiếu tất nhiên sẽ d /ao động.

Rõ ràng Giang Thành Viễn đã có chuẩn bị.

Ông ta đặt một lá thư luật sư lên bàn.

“Chúng tôi yêu cầu lập tức đưa Giang Miên đi, giao cho cơ quan bên thứ ba tiến hành giám định tinh thần và y tế.”

“Đồng thời, nhà họ Phó bắt buộc phải hủy bỏ hạn chế thân thể đối với Dư Mạn, và công khai xin lỗi.”

Ông cụ Phó tức đến bật cười.

“Đưa Giang Miên đi?”

“Đến bây giờ các người còn dám động vào cô ấy?”

Sắc mặt Giang Thành Viễn trầm xuống.

“Ông Phó, tôi kính ông là bậc trưởng bối, nhưng nhà họ Giang không phải để người ta tùy tiện bắt nạt.”

“Hôm nay, người này chúng tôi nhất định phải đưa đi.”

Cửa phòng họp đột nhiên tự động đóng lại.

Cạch.

Cạch.

Cạch.

Hệ thống kiểm soát cửa của cả tòa nhà y tế đồng thời khóa xuống.

Ánh đèn tối đi trong chớp mắt.

Sau đó, màn hình chính sáng lên.

Trên màn hình đen, những đường vân màu vàng từng chút lan ra.

Một giọng nói trầm khàn, lạnh lẽo, mang theo tiếng méo điện tử vang lên:

“Ai muốn đưa cô ấy đi?”

Tất cả mọi người đột nhiên ngẩng đầu.

Sắc mặt Giang Dư Mạn lập tức trắng bệch.

Giọng nói đó cô ta quá quen thuộc.

Phó Vân Song.

Anh vẫn chưa hoàn toàn hồi phục, cơ thể còn ở trong khoang cấp cứu Trung Đông, nhưng ý thức lại thông qua AI thần kinh vừa tái kết nối để chiếu vào phòng họp.

Ở giữa màn hình, hình ảnh nửa người của Phó Vân Song hiện ra.

Tái nhợt, yếu ớt.

Nhưng vẫn có loại áp lực của người lâu năm ở vị trí cao.

Anh từ trên cao nhìn xuống cha con nhà họ Giang.

“Giang Thành Viễn.”

“Vừa rồi ông nói, Giang Miên là kẻ nghi ngờ lừa đảo?”

Yết hầu Giang Thành Viễn lăn một cái.

“Vân Song, con nghe bác giải thích. Dư Mạn nó cũng là vì con…”

Phó Vân Song không nghe.

Anh nhàn nhạt nói:

“Phong tỏa tòa nhà y tế.”

“Kết nối hệ thống giám sát.”

“Những người hôm qua từng chạm vào Giang Miên, không ai được phép đi.”

Chân Giang Dư Mạn mềm nhũn, suýt nữa ngã xuống.

Ánh mắt Phó Vân Song rơi lên người cô ta.

Cách một màn hình, ánh mắt ấy vẫn sắc bén như d /ao.

“Giang Dư Mạn.”

“Tôi từng giao quyền hạn tạm thời của nhà họ Phó cho cô.”

“Không phải để cô dùng nó lấy mạng tôi.”

Giang Dư Mạn run giọng:

“Vân Song, em không biết…”

Giọng Phó Vân Song lạnh đến cực hạn.

“Nói dối.”

“Không phải cô không biết.”

“Mà là cô không tin cô ấy là con người.”

“Cô chỉ cảm thấy cô ấy là một món đồ nhà họ Phó nuôi.”

Sắc mặt Giang Dư Mạn trắng bệch.

Phó Vân Song chậm rãi mở miệng:

“Vậy hôm nay, tôi sẽ để tất cả mọi người biết.”

“Cô ấy rốt cuộc là gì.”

8

Đoạn giám sát đầu tiên được chiếu lên màn hình lớn.

Trong hình, Giang Dư Mạn đi vào phòng giám hộ của tôi, lật xem hóa đơn, giải tán nhóm điều dưỡng ca đêm.

Sau đó, cô ta rút dây dẫn truyền sóng não.

Tiếng cảnh báo vang lên.

Tôi quỳ dưới đất, cầu xin cô ta nối lại.

Cô ta tắt cảnh báo.

Người nhà họ Giang đều hít một hơi lạnh.

Đoạn giám sát thứ hai.

Lâm Tự xông vào, cảnh báo cô ta rằng Phó Vân Song sẽ xảy ra chuyện.

Giang Dư Mạn cúp cuộc gọi đến từ tổ y tế Trung Đông, đóng băng quyền hạn của tổ kỹ thuật thần kinh.

Phó Vân Song lạnh giọng nói:

“Cuộc gọi đó là lần đầu tiên tổ cấp cứu Trung Đông cầu viện.”

“Nếu cô ta nghe máy, Giang Miên không cần phải vào phòng phẫu thuật.”

Giang Dư Mạn lắc đầu.

“Không phải, lúc đó em tưởng…”

Phó Vân Song không cho cô ta cơ hội giải thích.

Đoạn giám sát thứ ba.

Cô ta c /ạy m /iệng tôi ra, nhét th /uốc ngủ vào.

Trên màn hình đồng thời hiển thị đường sóng ý thức của Phó Vân Song khi đó.

Sóng não của tôi giảm xuống một đoạn, đường sóng màu vàng của anh đứt một lần.

Cho đến khi cô ta cưỡng chế tháo tinh thể.

Đám mây ý thức của Phó Vân Song hoàn toàn tối đen.

Sắc mặt Giang Thành Viễn cuối cùng cũng thay đổi.

Ông ta quay đầu nhìn con gái, hạ giọng:

“Dư Mạn, sao con không nói con đã cho cô ta uống th /uốc?”

Giang Dư Mạn sụp đổ, mất kiên nhẫn nói:

“Con tưởng cô ta không biết ngủ!”

Lâm Tự cười lạnh.

“Cho nên cô có thể lấy cô ấy ra thử?”

Phó Vân Song giơ tay.

Màn hình chuyển đổi.

Lần này, không phải giám sát của tòa nhà y tế.

Mà là từng phần tài liệu nội bộ của nhà họ Giang.

Đồng tử Giang Thành Viễn đột nhiên co lại.

“Phó Vân Song, cậu có ý gì?”

Giọng Phó Vân Song bình tĩnh.

“Giang thị Y tế trong năm năm qua xuất khẩu thiết bị giám sát thần kinh ra nước ngoài, tồn tại hành vi thay thế cảm biến lõi, chứng nhận giả, làm giả dữ liệu lâm sàng.”

“Chuỗi cung ứng trong tay ông, tôi đã điều tra hai năm.”

Giang Thành Viễn đột ngột đứng dậy.

“Phó Vân Song, cậu dám! Cậu đừng quên, ba tuyến hải ngoại của Phó thị đều đi qua kênh nhà họ Giang!”