Tôi đứng dậy đi về phía cửa sổ. Màn đêm sâu thẳm, thành phố được phác họa bằng những đường nét mờ ảo của ánh đèn neon.

Nhìn ra ngoài cửa sổ, nhưng sâu trong lòng tôi có một tiếng nói đang thúc giục.

Tôi không thể chờ đợi thêm nữa.

Tôi quay lại nói với Châu Nhiên: “Châu Nhiên, tớ muốn đi ngay bây giờ.”

Châu Nhiên sững người, nhưng rồi gật đầu: “Được, tớ đi cùng cậu, tớ đưa cậu ra sân bay.”

Chúng tôi không nói thêm lời thừa thãi nào, Châu Nhiên xách vali giúp tôi, cả hai lặng lẽ rời khỏi căn hộ.

Thang máy từ từ đi xuống, tôi cảm thấy một sự giải thoát chưa từng có.

Khi tôi bước ra khỏi tòa nhà, gió đêm tạt qua mặt mang theo chút hơi lạnh.

Ngay lúc tôi chuẩn bị vẫy taxi, một bóng người đột nhiên xuất hiện chặn trước mặt tôi.

Anh ta cao lớn, mặc một bộ vest sẫm màu cắt may tỉ mỉ, đứng dưới ngọn đèn đường, khuôn mặt góc cạnh rõ ràng.

Anh ta mỉm cười, đưa cho tôi một tấm danh thiếp.

“Chào cô Nam, mạn phép đường đột.”

Giọng người đàn ông trầm ấm. Nhìn xuống tấm danh thiếp đưa tới trước mặt, trên đó in ba chữ: Lục Thừa Hiên.

Tôi nhận lấy danh thiếp, nghi hoặc nhìn anh ta.

Lục Thừa Hiên, cái tên này không hề xa lạ.

Anh ta là đối thủ cạnh tranh lớn nhất của công ty Lạc Trạm, mấy năm gần đây nổi đình nổi đám trên thương trường.

Tôi thu ánh mắt lại, giọng bình thản: “Anh Lục, có chuyện gì sao?”

Lục Thừa Hiên dường như nhìn thấu sự nghi ngờ của tôi, anh tiếp tục:

“Cô Nam, tôi đã quan sát cô rất lâu. Tôi biết những chuyện xảy ra giữa cô và Lạc Trạm, không chỉ đơn thuần là sự phản bội về tình cảm.”

Tim tôi chợt chùng xuống.

Sao anh ta lại biết?

Lục Thừa Hiên không để tôi phải đoán già đoán non, anh ta nói tiếp:

“Lạc Trạm vì muốn ở bên Đào Thấm, không chỉ phản bội cô, hắn ta còn lợi dụng mối quan hệ nhân mạch của bố cô, ngấm ngầm tuồn lợi ích cho bản thân hắn và công ty của bố Đào Thấm. Tôi có đầy đủ bằng chứng.”

Những lời này như một tiếng sét đánh ngang tai, nổ tung trong tâm trí tôi.

Tôi vốn tưởng đây chỉ là sự phản bội về mặt tình cảm, tưởng rằng Lạc Trạm chỉ tham lam, dao động giữa hai người phụ nữ.

Tôi chưa từng nghĩ, ẩn sau đó lại là một cuộc trao đổi lợi ích bẩn thỉu đến thế.

Tôi cảm thấy một luồng khí lạnh bốc lên từ lòng bàn chân, nháy mắt lan ra toàn thân.

Đây không còn là ngoại tình đơn thuần nữa, mà là vụ bê bối liên quan đến bố tôi, liên quan đến lợi ích của cả gia đình tôi.

Lạc Trạm, anh ta lại có thể vô liêm sỉ đến mức này.

Tôi siết chặt tấm danh thiếp trong tay, các khớp ngón tay trắng bệch.

Tôi nhìn Lục Thừa Hiên, giọng nói kìm nén cơn giận:

“Anh cho tôi biết những chuyện này, mục đích là gì?”

Nụ cười trên môi Lục Thừa Hiên vẫn mang ý tứ sâu xa.

Anh ta không né tránh, nói thẳng mục đích của mình:

“Kẻ thù của kẻ thù, chính là bạn.”

Anh ta dừng lại một chút, giọng nói mang theo sự tự tin của kẻ làm chủ thế cục:

“Lạc Trạm là kình địch thương trường của tôi, hắn ta có hợp tác với công ty của bố cô. Những năm qua hắn ta đã lợi dụng quan hệ của bố cô để chèn ép tôi trong nhiều dự án.”

“Bây giờ, hắn ta đã phản bội cô, cũng phản bội luôn cả sự tin tưởng đó.”

Anh ta không thèm che đậy động cơ của mình, điều này ngược lại khiến tôi cảm thấy anh ta đáng tin cậy hơn.

Lục Thừa Hiên bước lên một bước, hạ giọng, mang theo lực cám dỗ:

“Cô Nam, hiện tại cô đang là nạn nhân. Nhưng nếu cô chọn cách im lặng, thì Lạc Trạm và Đào Thấm không chỉ rút lui an toàn, mà thậm chí sẽ tiếp tục lợi dụng tài nguyên của bố cô để củng cố thế lực của chúng.”

Tương lai mà anh ta vẽ ra khiến tôi rùng mình.

Tôi không thể để chuyện đó xảy ra.

Tôi không thể để sự tin tưởng của bố tôi trở thành đá kê chân cho Lạc Trạm và Đào Thấm.

Lục Thừa Hiên nhìn tôi, ánh mắt mang theo sự khiêu khích lẫn mời gọi: