Chẳng lẽ tôi nên ngồi chờ, để cậu bố thí một trăm tệ đổi lấy việc mang bữa sáng, chạy việc và điểm danh hộ trốn học, còn phải cảm kích đội ơn, mới được coi là học sinh nghèo?”
Đối diện với sự thẳng thắn và chất vấn của tôi, Tưởng Mẫn ấp úng không nói nên lời.
Nhưng Sở Phong lại sải bước lên che người ra phía sau: “Tưởng Mẫn chỉ là có lòng tốt, cô hung dữ với cô ấy làm gì!
Có bản lĩnh thì nhắm vào tôi! Bố tôi là thành viên hội đồng quản trị nhà trường, tôi nói cô không phù hợp thì là không phù hợp!”
Cái dáng vẻ đó, đúng là chẳng thèm diễn nữa!
Thầy phòng công tác sinh viên tức đến run tay: “Được, vậy chúng ta đi hỏi hiệu trưởng xem, rốt cuộc trường này ai là người quyết định!”
Nghe vậy, Tưởng Mẫn có chút chùn bước.
Nhưng Sở Phong vẫn đầy tự tin, giống hệt thiếu niên trung nhị chưa từng bị đời vả: “Mẫn Mẫn, em yên tâm, có anh ở đây, không ai có thể bắt nạt em, cũng không ai có thể qua mặt được!”
“Phong, may mà còn có anh!”
Hai người thâm tình nhìn nhau, còn nắm tay, tình cảm thăng hoa một cách khó hiểu.
Nhưng lần này, ngay cả bình luận bay cũng không thể khen nổi nữa:
【Không phải chứ, nam chính bá đạo đâu rồi, sao thành đại ca trường học vậy!】
【Đúng đó, nam chính nhà ai mà hở ra là lôi bố ra! Thế cần anh ta làm gì, ọe, tự nhiên thấy nam chính kém quá!】
【Tôi vốn tưởng nữ chính là tiểu tiên nữ lương thiện chính nghĩa, sao lại thành mở miệng là vu khống vậy?】
【Cho dù là ngọt sủng, tam quan của nam nữ chính thế này có ổn không?】
【Bỏ đi thôi, loại ngọt sủng não tàn này có gì đáng theo dõi, ngọt mà độc!】
…
Dần dần, bình luận bay thật sự tan biến, không còn xuất hiện nữa.
10
Tôi không nhịn được thở phào một hơi.
Khoa học sợ nhất là gặp phải huyền học.
Trước đó tôi còn lo, liệu có định luật kiểu “ai đối đầu với nam nữ chính đều không có kết cục tốt” hay không. Giờ yếu tố bất ổn đã biến mất rồi.
Kệ nó vì nguyên nhân gì!
Chỉ với hai con tép riu trước mặt này mà đắc tội cả vòng người như vậy, cũng chẳng làm nên sóng gió gì đâu.
Một đám người rầm rộ kéo đến văn phòng hiệu trưởng.
Có người trong cuộc, cũng có những bạn học danh nghĩa là quan tâm nhưng thực chất là đi xem náo nhiệt.
Sở Phong thật sự đi gọi bố hắn tới.
Chỉ là không biết sao, vẻ mặt hắn dường như càng lúc càng hoảng hốt!
Mấy lần Tưởng Mẫn nũng nịu gọi “A Phong” hắn đều nhíu mày không đáp.
Còn lão Sở vội vã chạy đến, nghe xong đầu đuôi câu chuyện, quay đầu đã cho đứa con trai cưng một cái tát: “Tao quyên tiền cho trường là để mày dùng đi bắt nạt bạn học, đe dọa người khác à?”
Sở Phong mặt đầy ngơ ngác: “Bố!”
“Đừng gọi tao là bố, vừa ngu vừa mù, thầy nói không sai, ngay cả năng lực phán đoán cơ bản cũng không có mà làm hội trưởng hội sinh viên cái gì! Mày năm ba rồi, đi thực tập ở công ty nhà đi, sau này tao ngày nào cũng dạy mày làm người!”
Tiếp đó, lão Sở liên tục xin lỗi hiệu trưởng và thầy cô, còn xin lỗi cả tôi.
Phong cách chuyển biến này thật sự khiến mọi người không kịp phản ứng.
Dù sao cũng là nhà tài trợ lớn kiêm thành viên hội đồng quản trị, thái độ hạ mình đến mức bụi trần, nhà trường cũng khó mà làm căng.
Trực tiếp yêu cầu Sở Phong và Tưởng Mẫn công khai xin lỗi, cộng thêm một mức kỷ luật không đau không ngứa.
Nhưng chuyện vẫn chưa xong. Tôi lật lại bài đăng trên mạng nội bộ trường, bài “Tân sinh viên năm nhất Lâm mỗ làm giả hồ sơ lừa lấy trợ cấp học sinh nghèo của nhà trường, hiện đã bị nhà trường xử lý, nhanh chóng nhấn vào để biết chi tiết” vẫn đứng đầu, phía sau còn thêm một chữ “Bùng nổ” thật to.
“Thưa hiệu trưởng, đây là bài viết cố ý phỉ báng em. Hiện tại sinh viên đều biết người trong đó là em, nhưng những nội dung này đều là giả, còn mượn danh nhà trường. Em hy vọng nhà trường công khai làm rõ và xử lý nghiêm cái gọi là người tiết lộ ẩn danh này!”
Mấy thầy cô nhận lấy xem, mặt đều đen lại.