Tôi nói ra câu này.

Bà ta sững người.

“Câu này, mẹ nói là chính bà ấy.” Tôi nhìn chằm chằm vào mắt bà ta, “Mỗi con người đều là một ẩn số. Kể cả chính bà ấy.”

Tôi hít sâu một hơi, nói ra suy đoán điên rồ kia:

“Bà là nhân cách thứ hai của mẹ.”

Sắc mặt của Sở Đình lập tức trắng bệch.

“Bà căn bản không phải là bà ấy. Bà đã giết bà ấy — nhân cách chủ đạo.”

Bà ta hoảng sợ trợn to mắt, môi run lên dữ dội:

“Con làm sao mà…”

Bà ta chưa nói hết câu.

Nhưng tất cả mọi người đều hiểu.

Tôi nói tiếp.

Chắc chắn mẹ đã phát hiện ra điều gì đó.

Có thể là bố ngoại tình, cũng có thể là chuyện khác. Cú sốc và áp lực quá lớn khiến tinh thần bà có vấn đề, rồi phân tách ra nhân cách thứ hai.

Còn bố, với tư cách là người đầu gối tay ấp, lại là người đầu tiên phát hiện chuyện này.

Ông ta không đưa bà đi khám bác sĩ. Ông ta cũng không giúp bà trị liệu.

Ông ta phát hiện ra một cách tốt hơn.

Đó là để nhân cách thứ hai thay thế nhân cách chủ đạo.

Như vậy, ông ta vừa có thể giữ được tiền của mẹ, vừa có thể thoát khỏi người vợ khiến ông ta chán ghét.

“Vì thế, hai người đã đạt được thỏa thuận.” Tôi nhìn Mạnh Tường Vũ, giọng nói run lên, “Ông giúp nhân cách thứ hai hoàn toàn nắm quyền kiểm soát cơ thể này, khiến người mẹ thật sự biến mất mãi mãi. Đổi lại, bà ta tiếp tục làm vợ ông, ông tiếp tục tiêu tiền của mẹ.”

Mạnh Tường Vũ không nói gì.

Sự im lặng của ông ta chính là câu trả lời.

Sở Đình đứng bên cửa sổ, cả người như bị rút cạn sức lực.

Nước mắt bà ta vẫn đang rơi, nhưng vẻ oan ức kia đã không còn nữa.

Thay vào đó là nỗi sợ hãi trần trụi.

“Làm sao con biết?” Giọng bà ta rất nhẹ, nhẹ đến mức như phải cố gắng lắm mới bật ra được.

“Bởi vì bà là đồ giả.” Tôi nhìn chằm chằm bà ta, “Mẹ biết nhặt gừng, bà thì không. Mẹ biết nói tiếng Đức, bà thì không. Ánh mắt mẹ nhìn tôi có ánh sáng, bà thì không.”

“Bà có thể thông qua giám định huyết thống, vì cơ thể này đúng là của mẹ. Nhưng bà sẽ không bao giờ biến thành bà ấy được.”

“Tôi đã tra lại, thực ra trong khu vực nhà chúng ta có bốn bệnh viện, nhưng trong đó có một cái tên trên bản đồ là Trung tâm phục hồi tinh thần, là một bệnh viện tâm thần. Mẹ vốn dĩ ngày hai tháng tư phải đi điều trị!”

Cả người Sở Đình bắt đầu run dữ dội.

Ánh mắt bà ta lảng tránh, môi run cầm cập, cả người như một tòa nhà sắp sụp đổ.

Người cảnh sát trung niên trầm mặc mấy giây, rồi phân phó đi điều tra.

Rất nhanh kết quả đã có, Sở Đình quả thật đã đặt lịch điều trị vào ngày hai tháng tư, nhưng bà ta không hề xuất hiện.

Toàn bộ sự thật cuối cùng cũng bị lật tung ra hết.

Sở Đình giả chỉ nhìn tôi, trong mắt có sợ hãi, có hoảng loạn, có khó tin.

Chỉ duy nhất không có tình yêu.

Tôi ngoảnh đầu đi, không nhìn bà ta nữa.

Bầu trời ngoài cửa sổ đã tối hẳn.

7

Cảnh sát đưa Mạnh Tường Vũ và Sở Đình đi.

Ngày hôm sau, kết quả thẩm vấn được công bố. Hai người đều khai nhận toàn bộ sự thật phạm tội.

Mạnh Tường Vũ vì tội cố ý giết người chưa thành mà bị kết án mười hai năm tù.

Sở Đình vì tội cố ý giết người chưa thành mà bị kết án mười năm tù, đồng thời bị cưỡng chế đưa vào cơ sở y tế tâm thần để điều trị.

Người tình của Mạnh Tường Vũ đã bị tìm ra, đứa con riêng cũng làm giám định huyết thống, xác nhận không sai.

Tòa án giao toàn bộ tài sản đứng tên Sở Đình cho tôi.

Ngày vụ án kết thúc, tôi đến trại giam gặp Mạnh Tường Vũ lần cuối.

Ông ta ngồi đối diện bên kia lớp kính, tóc đã bạc mất một nửa.

“Về chuyện của mẹ con,” ông ta cúi đầu, “ta không cố ý. Ta chỉ là…”

“Chỉ là gì?” Tôi nhìn ông ta qua lớp kính, “Chỉ là không muốn tay trắng rời đi?”

Ông ta không nói gì.

Tôi đứng dậy, xoay người bỏ đi.

Một tháng sau, tôi nhận được cuộc gọi từ trung tâm phục hồi tinh thần.