“Gia đình kiểu gì thế này? Hút máu quá đáng!”
“Video hôm trước chẳng hề nhắc gì đến chuyện em gái bỏ tiền sửa nhà hay trả nợ ngân hàng!”
“Hóa ra cô ấy tháo đồ là vì như vậy á???”
Trong làn sóng phẫn nộ, tôi tiếp tục:
“Đúng, thuở bé họ đối xử với tôi không tệ.”
“Nhưng từ đầu đến cuối, họ chưa từng xem tôi là người nhà.”
“Họ xem tôi là một món hàng có thể lợi dụng được.”
“Tình thương của họ là chiêu bài đầu tư nhỏ – đòi hỏi thu lại lớn.”
“Chính họ nói: anh em thì phải sòng phẳng.”
“Thế nên, tôi thuê người tháo hết phần sửa sang do tôi bỏ tiền.”
“Chỉ tháo phần của tôi, còn lại một viên gạch tôi cũng không đụng vào.”
“Sau khi sự việc xảy ra, họ cho tôi đúng hai lựa chọn:
Một là bỏ tiền ra sửa lại nhà từ đầu,
Hai là họ sẽ đưa tôi lên mạng xã hội, huỷ hoại cuộc sống của tôi.”
Nói đến đây, tôi chiếu ảnh chụp màn hình tin nhắn mà mẹ tôi vừa gửi – một lời đe dọa trần trụi.
Ngay khoảnh khắc ấy, sự thật hoàn toàn đảo ngược.
Màn hình tràn ngập những lời xin lỗi, căm phẫn, và ủng hộ:
“Má ơi, gia đình gì mà khốn nạn vậy?”
“Cô em gái đáng thương quá, bị hút máu suốt bao năm còn bị bêu xấu!”
“Cả cái nhà đó mới đúng là bạch nhãn lang!”
“Video hôm trước toàn là diễn kịch, bóp méo sự thật!”
“Xin lỗi bạn, vì chưa hiểu rõ nên đã mắng oan bạn…”
“Chị em ơi, kiện họ đi! Đòi lại tất cả những gì bạn xứng đáng!”
“Đào info ngược lại đi! Cho cái nhà hút máu đó biết cảm giác bị netizen tấn công!”
Tôi nhìn những dòng bình luận cuồn cuộn ủng hộ và xin lỗi, chỉ lặng lẽ lắc đầu.
“Không.”
“Tôi không cần mọi người đi công kích họ thay tôi.”
Giọng tôi rõ ràng, dứt khoát:
“Lấy bạo chế bạo, chỉ tạo thêm vòng xoáy thù hận.”
“Tôi cũng không muốn bị cuốn vào những rối ren không có hồi kết.”
“Livestream hôm nay, tôi chỉ muốn làm một việc:
Làm rõ sự thật.
Giành lại sự trong sạch và tôn nghiêm của mình.”
“Còn về phần giữa tôi và họ, tôi đã ủy quyền cho luật sư,
khởi kiện ra tòa về khoản tiền sửa nhà và tiền vay tôi đã thay trả.”
“Pháp luật sẽ cho tôi một câu trả lời công bằng.”
“Từ nay về sau, nước sông không phạm nước giếng.”
Nói xong, tôi thấy lòng nhẹ bẫng – như cắt bỏ được một khối u độc đã găm trong tim quá lâu.
“Livestream hôm nay đến đây là hết.
Cảm ơn tất cả những ai đã sẵn sàng lắng nghe sự thật.
Tạm biệt.”
Sau buổi livestream đó, dư luận xoay chiều một cách chấn động.
Bao nhiêu đồng cảm mà mẹ, anh và chị dâu tôi từng hưởng, nay trở thành sự phẫn nộ gấp trăm lần.
Họ bị “bóc” toàn bộ thông tin cá nhân, điện thoại và địa chỉ bị phơi bày, cuộc sống bị ảnh hưởng nghiêm trọng.
Mẹ tôi gọi cho tôi mấy chục cuộc, gửi hàng trăm tin nhắn WeChat, từ dọa dẫm gay gắt, chuyển sang khóc lóc cầu xin, cuối cùng là im lặng.
Tôi không nghe máy, không trả lời.
Giữa tôi và họ, đã không còn lời nào để nói.
Một tháng sau, tòa án mở phiên xét xử vụ kiện của tôi.
Bằng chứng đầy đủ, sự việc rõ ràng, tòa tuyên: anh chị tôi phải hoàn trả cho tôi 20 vạn, gồm một phần tiền sửa nhà và toàn bộ 12 vạn tiền tôi đã thay trả khoản vay.
Sau khi phán quyết có hiệu lực, họ buộc phải bán căn nhà cưới, trả nợ cho tôi rồi chuyển đến thuê nhà ở một khu xa xôi hơn.
Nghe nói vì chuyện này, chị dâu bị sốc nặng, dẫn đến sảy thai.
Công việc của anh trai tôi cũng bị liên lụy, bị sa thải, mãi vẫn chưa xin được chỗ mới.
Mẹ tôi không sống cùng họ, trở về quê sống một mình.
Thi thoảng có người họ hàng kể lại: bà ấy hay tự lẩm bẩm, nói mình hối hận, nhưng không ai còn thấy thương xót nữa.
Còn tôi, dùng số tiền đòi lại được, cộng với khoản tiết kiệm, đã mua một căn hộ nhỏ ở thành phố mình yêu thích.
Không rộng lớn, nhưng hoàn toàn thuộc về tôi.
Từ đây về sau, cuộc đời tôi, tôi sẽ chỉ sống cho chính mình.
【Toàn văn kết thúc】