Mấy ngày ấy, những người hàng xóm từng đứng trước cửa nhà tôi chửi bới dữ dội nhất đều xách hoa quả đến gõ cửa.
Mẹ mở cửa nhưng không cho họ vào.
Mẹ nói:
“Mang đồ về đi.”
“Những lời các người nói ngày hôm ấy, con trai tôi cả đời cũng không thể quên.”
Sau đó, mẹ đóng cửa lại.
Về sau, cảnh sát lại đến một lần.
Họ nói nhờ lần theo đường dây này, họ đã tìm lại được bảy đứa trẻ.
Đứa nhỏ nhất mới hai tuổi rưỡi.
Đứa lớn nhất đã mất tích sáu năm.
Bức ảnh chụp ngày nhận lại người thân được đăng trên báo.
Mẹ chỉ nhìn một cái, vành mắt đã đỏ lên.
Mẹ gấp tờ báo lại, cất vào ngăn kéo.
Mẹ xoa đầu tôi nói:
“Miêu Miêu, con đã làm được một chuyện rất lớn.”
Khi ấy, tôi vẫn chưa hiểu chuyện lớn là gì.
Tôi chỉ biết anh trai đã không sao nữa.
13
Ngày cảnh sát đến nhà tặng cờ khen thưởng, họ khen tôi là một bạn nhỏ dũng cảm.
Tôi ôm lá cờ, vui vẻ suốt cả ngày.
Nhưng sắc mặt bố mẹ không được tốt lắm.
Sau khi tiễn cảnh sát, bố ngồi trên ghế sô-pha rất lâu.
Ông ngẩng đầu lên.
“Chuyển nhà đi.”
“Người đã bị bắt, nhưng lỡ vẫn còn kẻ lọt lưới thì sao?”
“Hơn nữa, chuyện đã ầm ĩ đến mức này, cả tòa nhà đều biết.”
“Sau này Miêu Miêu và anh trai nó sống ở đây cũng không được yên ổn.”
Chị gái gật đầu.
“Con cũng đã nghỉ việc, vừa hay có thể đổi sang thành phố khác.”
Anh trai nói:
“Con sắp học đại học rồi, ở đâu cũng như nhau.”
Mẹ cúi đầu hỏi tôi:
“Miêu Miêu có muốn chuyển nhà không?”
Tôi suy nghĩ.
Chuyển nhà đồng nghĩa với việc phải rời khỏi trường mẫu giáo, rời xa những người bạn thân.
Nhưng chiếc xe van màu trắng kia quá đáng sợ.
Tôi nói:
“Muốn!”
“Con muốn chuyển đến nơi có thật nhiều, thật nhiều công viên giải trí!”
Cả gia đình đều bị tôi chọc cười.
Cuối cùng, anh trai chọn thành phố, còn tôi phụ trách chọn nhà.
Tôi chọn một căn nhà có thể nhìn thấy vòng đu quay.
Trong thời gian ấy, có rất nhiều phóng viên muốn phỏng vấn chúng tôi.
Còn có đài truyền hình muốn mời chúng tôi tham gia chương trình.
Mẹ không đồng ý lời mời nào.
Mẹ nói:
“Gia đình chúng tôi không muốn tiếp tục bị người khác vây quanh nhìn ngó.”
“Chúng tôi chỉ muốn sống những ngày yên bình.”
Tôi cảm thấy mẹ nói đúng.
Người xấu đã có các chú cảnh sát xử lý.
Gia đình chúng tôi được ở bên nhau là đủ rồi.
14
Đêm trước ngày chuyển nhà, mọi đồ đạc đều đã được đóng gói.
Chúng tôi ngồi trong phòng khách trống trải xem tivi.
Bản tin vừa hay đang phát tin tuyên án đường dây tội phạm kia.
Kẻ cầm đầu bị tử hình.
Bà cô họ bị phạt mười lăm năm tù.
Chu Nhã phạm tội vu cáo hãm hại và đồng phạm trong đường dây buôn bán trẻ em, nhiều tội gộp lại, bị kết án tù chung thân.
Ống kính lướt qua bóng lưng cô ta bị áp giải đi.
Tóc tai rối bù, trên mặt không còn chút máu.
Tôi nhìn cô ta, không còn cảm thấy sợ hãi nữa.
Đúng lúc ấy, trước mắt tôi lại xuất hiện một dòng chữ.
【Được rồi, tất cả đã kết thúc.】
【Nhóc streamer làm tốt lắm.】
【Buổi phát sóng trực tiếp này kết thúc, cảm ơn mọi người đã theo dõi.】
Tôi vẫy tay về phía không khí.
“Cảm ơn nhé!”
Cả gia đình đều quay đầu nhìn tôi.
“Em đang nói chuyện với ai thế?”
Anh trai hỏi.
“Nói với những dòng chữ.”
“Dòng chữ gì?”
Tôi ngẩng đầu nhìn.
Những dòng chữ kia đã biến mất.
Sau đó, chúng không bao giờ xuất hiện nữa.
……
Rất nhiều, rất nhiều năm sau.
Tôi thi đỗ một trường đại học ở thành phố khác.
Trong kỳ nghỉ, tôi trở về nhà dọn dẹp những chiếc thùng cũ và tìm thấy một quyển sổ màu hồng, trên bìa in hình con thỏ.
Tôi mở ra xem.
Bên trong là những dòng chữ xiêu xiêu vẹo vẹo.
“Hôm nay có chữ bay đến, nói dì kia là người xấu.”
“Chữ biết mọi chuyện, chữ lợi hại thật.”
“Chữ đi rồi, mình hơi buồn.”
Tôi bật cười.
Trí tưởng tượng khi còn nhỏ đúng là phong phú.
Mùa xuân năm ấy, điện thoại tôi từng hiện lên một thông báo.
Thông báo nói một nữ tù nhân họ Chu đã xin giảm án nhưng bị bác bỏ.
Tôi nhìn hai giây rồi vuốt bỏ.
Hiện giờ, anh trai tôi làm việc tại bệnh viện thành phố.
Chị gái đã kết hôn, con của chị vừa mới biết đi.
Quyển sổ nhỏ màu xanh kia từ lâu đã được niêm phong cùng hồ sơ vụ án trong phòng lưu trữ.
Gia đình tôi không còn ai nhắc đến mùa hè năm ấy nữa.
Dưới lầu truyền đến tiếng mẹ.
“Miêu Miêu! Anh trai con về rồi! Xuống ăn cơm!”
“Con xuống ngay!”
Tôi nhét quyển sổ trở lại chiếc thùng, tắt đèn rồi chạy ra ngoài.