Cô biết.

Con đường phía trước của cô là biển sao rộng lớn.

Còn quầy thịt nhỏ kia…

là nơi cô mãi mãi xuất phát.

21
Hai mươi năm sau

Hai mươi năm trôi qua như chớp mắt.

Chợ rau Hồng Kỳ vẫn như xưa.

Chỉ là cũ hơn, tàn hơn.

Dầu mỡ trên mặt đất tích thành lớp dày, dẫm lên dính nhớp.

Trong không khí vẫn là mùi tanh cá, mùi thịt sống, và mùi rau thối trộn lẫn.

Không khác ngày trước.

Quầy thịt của chú Ngô vẫn ở vị trí cũ.

Chỉ là người bán giờ đã là một ông lão tóc bạc, lưng còng.

Ông chính là Ngô Giang.

Mọi người gọi ông là ông lão Ngô.

Tay ông run khá nhiều.

Cầm dao không còn vững như khi còn trẻ.

Chặt xương cũng hơi bất lực.

Nhưng mỗi ngày ông vẫn giữ quầy thịt này.

Như thể đang giữ một đoạn ký ức không muốn bị lãng quên.

Chiều hôm đó trong chợ không đông người.

Chú Ngô đang ngồi trên chiếc ghế nhỏ, cúi đầu ngủ gật.

Một chiếc xe hơi đen bóng lặng lẽ dừng trước cổng chợ.

Chiếc xe quá đẹp.

Hoàn toàn không hợp với khu chợ cũ nát này.

Thu hút rất nhiều ánh mắt tò mò.

Cửa xe mở ra.

Một đôi chân thon dài bước xuống.

Trên chân là đôi giày cao gót tinh xảo đắt tiền.

Ngay sau đó, một người phụ nữ mặc áo khoác màu be được cắt may tinh tế bước xuống.

Khí chất tao nhã.

Cô đeo kính râm nên không thấy rõ toàn bộ khuôn mặt.

Nhưng chỉ nhìn dáng vẻ và khí chất cũng biết cô không phải người bình thường.

Người phụ nữ đứng trước cổng chợ, dường như hơi do dự.

Cô nhìn khu chợ bẩn thỉu quen mà lạ trước mặt.

Khẽ nhíu mày.

Cuối cùng cô hít sâu một hơi, tháo kính râm rồi bước vào.

Cô đi rất chậm.

Giày cao gót gõ trên mặt đất dầu mỡ phát ra tiếng “cộc cộc”.

Cô nhìn xung quanh.

Chị Lý bán rau đã thành bà Lý.

Anh Vương bán cá cũng đã thêm nhiều sợi tóc bạc.

Mọi thứ dường như không đổi.

Mà cũng dường như đã đổi thay.

Cô xuyên qua đám đông, đi thẳng đến quầy thịt ở góc chợ.

Cô dừng lại.

Lặng lẽ nhìn ông lão đang ngủ gật.

Ông già rồi.

Thật sự già rồi.

Nếp nhăn trên mặt sâu như dao khắc.

Đôi tay từng dễ dàng vung cả tảng thịt nặng giờ đầy đốm đồi mồi và gân xanh nổi lên.

Mắt người phụ nữ lập tức đỏ lên.

Hai mươi năm gió sương.

Hai mươi năm nhớ nhung.

Hai mươi năm phấn đấu và chịu đựng.

Trong khoảnh khắc này tất cả biến thành dòng nước mắt nóng hổi.

“Chú.”

Cô khẽ gọi.

Giọng khàn khàn nghẹn ngào.

Chú Ngô khẽ động.

Ông từ từ ngẩng đầu.

Mơ màng mở mắt.

Ông thấy trước mặt mình là một người phụ nữ rất đẹp.

Mặc quần áo sang trọng mà ông không hiểu.

Ông không nhận ra.

“Cô gái, mua thịt à?”

Ông theo thói quen hỏi.

Người phụ nữ không trả lời.

Chỉ nhìn ông.

Nước mắt từng giọt rơi xuống.

Chú Ngô ngẩn ra.

Ông nhìn kỹ người phụ nữ trước mặt.

Gương mặt rất xa lạ.

Nhưng đôi mắt ấy…

Đôi mắt đen sáng, mang chút bướng bỉnh.

Sao lại quen đến vậy?

Hình ảnh cô bé gầy gò buộc hai bím tóc, mặc đồng phục bạc màu.

Và người phụ nữ khí chất trước mặt.

Dần dần chồng lên nhau trong tầm nhìn mờ đục của ông.

Môi ông bắt đầu run.

Con dao lọc xương theo ông cả đời rơi xuống đất.

“Cô… cô là… con bé?”

Ông hỏi dò, giọng không dám tin.

Người phụ nữ cuối cùng cũng cười.

Cười trong nước mắt, gật đầu mạnh.

“Chú… là cháu.”

“Cháu về rồi.”

Cô lấy từ chiếc túi xách tinh xảo của mình ra một thứ.

Không phải tiền.

Mà là một tập tài liệu viền vàng.

“Chú, năm đó nếu không có chú thì em trai cháu đã không sống nổi.”

“Bao năm nay cháu luôn nghĩ, cháu nên báo đáp chú thế nào.”

“Cho chú tiền, chú chắc chắn sẽ không nhận.”

Cô mở tập tài liệu, đưa trước mặt ông.

Đó là hợp đồng chuyển nhượng cổ phần.

“Cái chợ này và mấy con phố xung quanh, cháu đã mua hết rồi.”

“Cháu định cải tạo thành siêu thị thực phẩm hiện đại tốt nhất thành phố.”

“Đây là 50% cổ phần của siêu thị.”

“Từ hôm nay chú là ông chủ lớn nhất ở đây.”

“Chú không cần phải dậy sớm thức khuya, chịu mưa chịu gió nữa.”

Chú Ngô hoàn toàn sững sờ.

Ông nhìn bản hợp đồng, rồi nhìn Lưu Nguyệt.

Đầu óc trống rỗng.

Đúng lúc đó, một người đàn ông trẻ mặc áo sơ mi trắng, đeo kính gọng vàng bước tới.

Anh thân mật đỡ cánh tay còn lại của chú Ngô.

“Chú Ngô, chị cháu nói đúng.”

“Đến lúc chú hưởng phúc rồi.”

“Cháu là Lưu Dương. Bây giờ cháu là bác sĩ điều trị của bệnh viện nhân dân thành phố.”

“Hôm nay cháu đến đón chú đi kiểm tra sức khỏe toàn diện.”

“Sau này chú và gia đình chúng cháu sẽ sống ở khu dân cư tốt nhất trong thành phố.”

Chú Ngô nhìn Lưu Nguyệt, rồi nhìn Lưu Dương.

Một người trở thành tinh anh thương giới.

Một người trở thành bác sĩ cứu người.

Ông không thể ngờ.

Cô bé từng lén lấy một miếng thịt mỡ từ quầy của ông.

Và cậu bé suýt chết bệnh vàng vọt.

Lại quay về bên ông theo cách rực rỡ như vậy.

Ông mở miệng muốn nói điều gì đó.

Nhưng không nói được chữ nào.

Hai dòng nước mắt nóng hổi trào ra từ khuôn mặt đầy nếp nhăn.

Đó là những giọt nước mắt hạnh phúc nhất đời ông.

Mặt trời dần lặn.

Ánh hoàng hôn vàng óng phủ khắp khu chợ.

Lưu Nguyệt và Lưu Dương đứng hai bên, đỡ chú Ngô.

Chậm rãi bước ra khỏi nơi đã chứa đựng tất cả đau khổ và ấm áp của tuổi thơ họ.

Phía sau họ, bóng người kéo dài rất xa.

Ba cái bóng gắn chặt vào nhau.

Không bao giờ rời xa nữa.