Trong sảnh chờ, tôi tìm chỗ ngồi xuống, điện thoại toàn là tin nhắn mẹ tôi oanh tạc.

【Nguyệt Nguyệt, mẹ đang đợi con ở ga】

【Mẹ mua cho con nhiều đồ lắm, đều là món con thích ăn】

【Nguyệt Nguyệt con đến đâu rồi】

【Mẹ thấy con rồi! Sao con không để ý mẹ】

【Nguyệt Nguyệt sao con đi rồi……】

【Mẹ đứng ở đây năm tiếng rồi……】

Tin nhắn cuối cùng được gửi cách đây mười phút.

【Nguyệt Nguyệt, mẹ về rồi. Con học hành cho tốt. Mẹ có lỗi với con.】

Loa phát thanh vang lên, bắt đầu soát vé.

Tôi kéo vali xếp hàng.

Mẹ của Kỳ Kỳ lại gọi điện tới.

“Nguyệt Nguyệt! Mẹ mày vì Kỳ Kỳ mà vay nhiều tiền như vậy! Giờ đám người đó ngày nào cũng đến đòi nợ! Mẹ mày sắp phát điên rồi!”

“Đó là lựa chọn của bà ấy.”

“Nhưng… nhưng mẹ mày bây giờ đến cơm còn không nuốt nổi…”

“Kỳ Kỳ đâu?” Tôi ngắt lời bà ta, “Giờ nó thế nào rồi?”

Đầu dây bên kia im lặng mấy giây.

“Đã lấy chồng rồi.”

“Thế mà bà còn có tâm trạng lo cho mẹ tôi à?”

Kiếp trước, tôi bị nhốt trong hầm, ngày nào cũng nghe mẹ tôi lải nhải Kỳ Kỳ đáng thương thế nào.

Bị chồng đánh, bị nhà chồng ức hiếp, bị chồng ghét bỏ.

Cuối cùng nhảy từ tầng sáu xuống.

Mẹ tôi vừa khóc vừa chửi tôi, nói tất cả đều là do tôi hại.

Nhưng kiếp này, Kỳ Kỳ vẫn sẽ gả cho tên nhà giàu mới nổi kia.

Bởi vì bố cô ta đã nhận sính lễ.

Bởi vì nhà cô ta trọng nam khinh nữ.

Bởi vì mẹ cô ta nhu nhược bất tài.

Liên quan gì đến tôi chứ.

Tàu đến ga thì đã là buổi tối, nhà trường cử xe buýt đến đón tân sinh viên.

Tôi ngồi ở hàng ghế cuối cùng, nhìn thành phố xa lạ ngoài cửa sổ.

Đèn neon nhấp nháy, người qua kẻ lại, đây là cuộc sống mới của tôi.

Không ai có thể trói buộc tôi nữa.

Đến trường thì đã gần mười giờ, đàn chị dẫn tôi đến ký túc xá.

“Em là người được 678 điểm đó à?”

“Đúng vậy!”

“Giỏi thật đấy.” Đàn chị cười rất thân thiện, “Điểm cao nhất của tỉnh các em năm nay mới có 695.”

Tôi cũng thật lòng cười,

“Chỉ là em may mắn thôi.”

Đàn chị đẩy cửa ký túc xá ra, “Đừng khiêm tốn nữa, bạn cùng phòng của em đều đến rồi, làm quen một chút đi.”

Ba cô gái đang ngồi trên giường tán gẫu, thấy tôi thì đều đứng dậy.

“Chào mọi người! Tớ là Chử Nguyệt Nguyệt.”

“Tớ là Trương Vũ Hân.”

“Tớ là…”

Tôi cười bắt tay với họ.

Đây là cuộc sống mới của tôi.

Là cuộc sống mới mà kiếp trước tôi chưa từng được trải nghiệm.

Đêm mười hai giờ, tôi nằm trên giường.

Trong điện thoại có hơn tám mươi tin nhắn chưa đọc, tất cả đều do mẹ tôi gửi đến.

【Nguyệt Nguyệt, mấy tên đòi nợ đã đập phá đồ đạc trong nhà rồi】

【Nguyệt Nguyệt, mẹ sợ lắm】

【Nguyệt Nguyệt con có thể trả lời một tin không】

【Nguyệt Nguyệt…】

Tôi kéo xuống tin nhắn cuối cùng.

【Nguyệt Nguyệt, mai mẹ sẽ xuống hầm ở vài ngày. Mấy người đó không tìm được mẹ thì qua mấy hôm sẽ đi thôi.】

Tôi nhìn chằm chằm tin nhắn này rất lâu.

Không trả lời nữa, tôi thẳng tay bẻ gãy thẻ sim điện thoại rồi ném vào thùng rác.

Những chuyện của quá khứ, lẽ ra từ lâu đã phải chấm dứt rồi.

Sáng hôm sau, tôi dùng số điện thoại mới nhắn cho Thẩm Thanh,

【Thanh Thanh, giúp tôi một việc.】

【Đến nhà tôi một chuyến, lấy chìa khóa hầm đi, mẹ tôi muốn xuống hầm tránh nợ】

Thẩm Thanh trả lời ngay lập tức.

【Được! Tôi đi ngay!】

Một tiếng sau, Thẩm Thanh gửi ảnh tới.

Một chiếc chìa khóa nằm trong tay cô ấy.

【Lấy được rồi!】

【Nếu mẹ cậu không chịu vào thì sao?】

【Bà ấy sẽ vào thôi.】

Tôi hiểu bà ấy.

Bà ấy nghĩ trốn vào hầm là có thể trốn được chủ nợ, trốn được mọi phiền phức.

Kiếp trước tôi bị nhốt trong đó, ba ngày mới được ăn một bữa, suốt bốn năm không ai phát hiện.

Bây giờ đổi thành bà ấy vào, không có chìa khóa, không có tín hiệu điện thoại, chủ nợ không tìm được bà ấy, bà ấy nhất định sẽ vào.

【Thế bà ấy thật sự vào rồi? Cậu không quản à?】

Tôi nhìn màn hình điện thoại, cong khóe môi,