“Từ hôm nay trở đi, Nhã Trí chỉ công nhận quy tắc.”
Tiếng vỗ tay vang lên.
Tôi đứng dưới sân khấu nhìn bà.
Người mẹ trước đây chỉ biết làm nũng, mua túi và đợi bố tôi về nhà cuối cùng cũng học được cách nói tên mình một cách đĩnh đạc, mạnh mẽ.
Sau cuộc họp, bố tôi đăng một bức ảnh.
Trong ảnh, mẹ ôm Thẩm Gia Duệ, còn tôi đứng bên cạnh bà.
Dòng chữ bố viết rất ngắn:
Vợ tôi, Khương Hoa. Con gái tôi, Thẩm Gia Ý. Con trai tôi, Thẩm Gia Duệ.
Không ai có thể thay thế.
— Hết —