Lời vừa dứt, ánh mắt trách móc của họ hàng lập tức đổ dồn vào tôi.

Cha thở phào nhẹ nhõm.

Còn mẹ thì nhìn tôi không thể tin nổi.

“Mẹ, mẹ từ nhỏ đã quen lấy con làm cái cớ.

Vậy thì hôm nay, con sẽ làm “kẻ xấu” cuối cùng trong cuộc hôn nhân này.”

Có được sự đồng ý của tôi, cha lập tức vững lòng.

“Đã thế thì bà thu dọn đồ đạc mà dọn ra đi.”

“Dựa vào đâu?! Dựa vào đâu ông đuổi mẹ tôi đi?!”

Một bên, Trương Bác Văn bỗng đứng bật dậy, nhìn cha với ánh mắt đầy oán hận.

“Dù ông muốn ly hôn với mẹ tôi, cũng không thể để bà ấy ra đi tay trắng!”

Một tháng qua, Trương Bác Văn sống không hề dễ chịu.

Cả người tiều tụy, mắt đỏ ngầu.

“Được thôi! Ly hôn thì ly hôn! Nhưng tài sản chia đôi!”

“Sau này, ông sống với con gái ông, tôi sống với mẹ tôi, nước sông không phạm nước giếng!”

Mẹ biết ly hôn đã không thể tránh, cũng xé toạc mặt nạ giả tạo.

Tôi nhìn khắp căn phòng đầy người, cuối cùng không nỡ để mẹ mất mặt.

“Mẹ, mẹ và em trai vào phòng nghỉ trước.

Con nói chuyện với ba một chút.”

“Còn gì để nói nữa?!

Cái nhà này cũng có phần của mẹ!

Bao nhiêu năm nay, mẹ vất vả chăm sóc gia đình, chẳng lẽ không đáng một đồng nào sao?!”

Lúc này, mẹ kéo luôn tôi vào hận thù.

Trương Bác Văn cũng tiếp lời:

“Đúng đấy! Nếu không chia tiền, đừng hòng đuổi tụi này ra khỏi nhà!

Cùng lắm, đưa nhau ra tòa!”

Nghe vậy, cha cười khẩy một tiếng:

“Tôi vốn định giữ cho bà chút thể diện, xem ra… cũng không cần nữa rồi!”

Nói xong, cha xoay người về phòng.

Lúc cha bước ra, trên tay cầm mấy tờ giấy.

Ông bước thẳng đến trước mặt Trương Bác Văn, đập xấp tài liệu mạnh vào mặt nó:

“Tự đi mà hỏi mẹ mày — mày là con của ai?!”

Một người họ hàng nhanh tay nhặt tờ giấy rơi dưới đất, đọc to nội dung bên trên:

“Căn cứ vào kết quả giám định của cơ quan chúng tôi, dựa trên phân tích DNA… Loại trừ khả năng có quan hệ huyết thống giữa Trương Bác Văn và Trương Kiến Phú, xác suất bị loại trừ: 100%…”

Dù không ai quá hiểu chuyên môn, nhưng ai cũng hiểu kết luận đó có nghĩa gì.

Trương Bác Văn cùng mẹ hắn ta lập tức mất hết khí thế.

Cha tôi gằn giọng:

“Không phải đòi ra tòa sao? Đi chứ, bây giờ đi luôn cũng được! Tiện thể công bố luôn lên mạng, cho dân mạng phán xét giùm!”

Vừa dứt lời, cả phòng họ hàng lập tức quay mũi nhọn về phía hai người kia.

“Trời ơi Thu Phân, sao cô có thể làm chuyện như vậy được?! Cô ngoại tình, rồi còn sinh con luôn nữa! Cô chẳng phải đã đội nón xanh cho anh Trương sao?!”

“Anh Trương nhịn bao nhiêu năm nay, nuôi con người ta mà không một lời oán trách, thế là quá đủ rồi. Giờ còn đòi chia tài sản à? Đến lúc bị phanh phui trên mạng, cả hai người thành trò cười cho thiên hạ!”

“Đúng đấy! Không thì cô dẫn con trai cô đến tìm bố ruột của nó mà sống!”

Mẹ tôi cuối cùng cũng vỡ lẽ, bất chấp tất cả:

“Trương Kiến Phú, ông có tư cách gì mà chỉ trích tôi?! Năm đó chính ông cũng ngoại tình!”

Trước lời cáo buộc của mẹ, cha không hề tỏ ra xấu hổ. Nhưng câu tiếp theo của ông như tiếng sấm đánh giữa trời quang, khiến tất cả mọi người đều sững sờ:

“Không phải vì bà ngoại tình trước, nên tôi mới đi ngoại tình sao?!”

“Không phải chính miệng bà nói, ai thích chơi sao thì chơi sao?! Sau đó gã đàn ông kia không cần bà nữa, bà mới lôi con gái ra ép tôi quay về, chẳng phải thế à?!”

Dù từ lâu tôi đã biết mẹ cũng có lỗi trong chuyện năm xưa, nhưng sự thật vẫn khiến tôi choáng váng không kịp phản ứng.

Tôi cười giễu chính mình trong lòng. Hóa ra, tôi chẳng qua chỉ là “công cụ” giữa hai người họ.

“Mẹ! Sao mẹ có thể làm vậy?!”

Trương Bác Văn gào lên, như kẻ phát điên lao ra ngoài.

“Con trai! Nghe mẹ giải thích đã…”

Mẹ không buồn cãi nhau với cha nữa, vội vàng đuổi theo con.

Mấy người họ hàng cũng lần lượt rời đi. Trước khi đi, không quên ném cho tôi những ánh nhìn đầy ái ngại.

Khi mọi người đã rời đi, phòng khách chìm vào im lặng chết chóc.

Một lúc sau, cha mới lắp bắp mở miệng:

“Xin lỗi…”

Tôi đã dần lấy lại tinh thần từ cơn sốc. Nhưng câu “không sao đâu” — tôi lại không thể nói ra nổi.

Dù cha đã giao hết tài sản cho tôi. Dù ông đã cắt đứt với mẹ con Trương Bác Văn. Nhưng khoảng cách giữa tôi và ông, vẫn khó có thể hàn gắn.

Những lần ông quát mắng, những vết thương cứ rách ra rồi đóng vảy — nhắc tôi nhớ rõ: tôi từng không hề được yêu thương.

Những gì ông làm hôm nay, chỉ bởi phát hiện người con trai ông yêu chiều suốt bao năm… không phải máu mủ ruột thịt. Tuổi già của ông, cuối cùng vẫn chỉ còn lại đứa con gái này để dựa vào.

Sau này, nghe nói mẹ dẫn Trương Bác Văn đến tìm cha ruột của nó. Nhưng chưa kịp bước vào nhà, cả gia đình bên kia đã đuổi hai mẹ con ra ngoài.

Trương Bác Văn hoàn toàn cắt đứt với mẹ, bỏ đi Đông Quan làm công nhân — rồi bặt vô âm tín.

Mẹ tìm đến tôi, rơi nước mắt ăn năn hối hận. Tôi đưa bà vào viện dưỡng lão, chi trả toàn bộ chi phí. Mỗi tháng còn gửi 1.000 tệ tiền phụ cấp.

Ở viện dưỡng lão, ngày nào bà cũng chơi mạt chược với mấy bà bạn, sống thảnh thơi vô cùng.

Cha tôi sống một mình, tự do tự tại. Không thì đi câu cá với mấy ông già, không thì ra công viên nhảy múa với các dì. Cuộc sống dần dần trở lại yên bình. Mọi chuyện trong quá khứ, dường như chưa từng xảy ra.

Chỉ là, trong những giấc mơ, tôi vẫn thường mơ thấy cô bé hoảng loạn đứng ngoài cửa, khóc nức nở cầu xin cha mình.

Ngày xưa, tôi từng không còn mong đợi tình yêu của cha. Còn hôm nay, cả tình yêu của mẹ — tôi cũng không cần nữa.

Tương lai, tôi sẽ học cách yêu chính mình.

HẾT