Sau khi Tiểu Cửu được Lý Mẫn đưa đi, con bé được đặt tên là Lý Xán Tinh. Để thế giới đạt được sự cân bằng tương đối, tôi dần lấy đi ký ức trước khi xuyên không của con bé, con lại trở thành một đứa trẻ bình thường.
Lý Xán Tinh bảy tuổi vào tiểu học, thuận lợi thi đỗ đại học danh tiếng top đầu. Con có thiên phú âm nhạc, nhưng Lý Mẫn cảm thấy thứ đó không nuôi sống được bản thân. Nói vậy thôi, nhưng Lý Mẫn vẫn sẵn lòng bồi dưỡng sở thích này cho con. Đăng ký lớp học, cho phép con cùng những người bạn cùng chí hướng chơi nhạc. Chỉ có một điều: Phải học tập cho tốt.
Lúc đầu Lý Mẫn đưa con ở trong lán công nhân, sau đó thuê chung nhà, rồi thuê phòng đơn. Tôi nghĩ, dường như sau khi làm mẹ, phụ nữ sẽ thức tỉnh một thiên phú gọi là “tìm đường sống”. Bà làm công nhân nuôi con, rồi đi bán cơm hộp, cuối cùng mở một tiệm ăn nhanh. Lúc đó là thời kỳ đại xây dựng, đâu đâu cũng là công trường. Lý Mẫn đã nắm bắt được thời cơ. Bà có tiền, mở nhà hàng lớn hơn. Khi Lý Xán Tinh đỗ đại học, nhà hàng của bà đã lọt vào danh sách “phải ăn” trong cẩm nang du lịch địa phương.
Rất tốt, dù là một người mẹ bình thường nhất cũng là chỗ dựa của con cái. Khi rời khỏi thế giới này, tôi tiện thể ghé thăm Ôn Hân. Cô ta được tìm về sớm, em trai cũng sinh ra sớm. Cô ta rất ghét em trai mình, cảm thấy em trai cũng nên bị bắt cóc một lần cho công bằng. Nhưng chưa kịp thực hiện kế hoạch gì, nhà cô ta đã phá sản. Gia đình tứ tán chạy nợ. Lúc này cô ta trái lại thấy thương em trai, thấy cậu bé thật đáng thương vì chưa từng được hưởng cuộc sống giàu sang. Chiếc cân trong lòng cô ta, cuối cùng cũng phẳng.
Tôi mang theo hệ thống 【Vô Hận】, đi đến thế giới tiếp theo.