“Anh biết mẹ nhờ bạn giới thiệu gia sư.”
“Nhưng anh không ngờ bà ấy lại làm đến mức này.”
Tôi nhìn chằm chằm anh.
“Không ngờ không có nghĩa là không có trách nhiệm.”
Anh ngẩng đầu.
“Anh biết.”
Anh đặt hộp xuống rồi đứng dậy.
“Sau này bất cứ việc sắp xếp nhân sự nào trong nhà đều phải có em đồng ý.”
“Chuyện phía mẹ anh, anh sẽ xử lý.”
Tôi lắc đầu.
“Không phải anh sẽ xử lý.”
“Mà là chúng ta phải đặt ra quy tắc trước.”
Tôi đi tới bàn trà, cầm bảng phân quyền gia đình mà bên môi giới gửi tới.
Bên trong có quyền ra vào, nhận diện khuôn mặt, quyền mua sắm và quyền đưa đón trẻ.
Tôi lật từng trang, gạch tên Lâm Nhiễm Nhiễm rồi xóa toàn bộ quyền tạm thời.
Cố Nghiễn Từ đứng bên cạnh, không chen lời.
Tôi đặt bút xuống.
“Thứ nhất, từ nay trong nhà không cho người ngoài ở lại.”
“Thứ hai, giáo viên của Cố Tinh Dã chỉ phụ trách dạy học, không được can thiệp vào quan hệ gia đình.”
“Thứ ba, mẹ anh không được tự ý vào căn nhà này nếu chưa được cho phép.”
“Thứ tư, bất kỳ ai dùng đứa trẻ làm quân cờ thì trực tiếp gọi luật sư.”
Cố Nghiễn Từ gật đầu.
“Được.”
Tôi giơ thêm một ngón tay.
“Còn điều thứ năm.”
Anh nhìn tôi chờ nói tiếp.
Tôi nói:
“Sau này mẹ anh còn bảo em không biết lo cho gia đình, anh không cần giải thích thay em.”
“Anh chỉ cần nói cho bà ấy biết căn nhà này có một nửa mang họ Khương.”
Cố Nghiễn Từ bật cười.
“Không phải một nửa.”
“Căn nhà này vốn dĩ đã mang họ Khương.”
Cố Tinh Dã đứng ở đầu cầu thang.
Nó nhỏ giọng hỏi:
“Mợ, cháu có thể ở lại không?”
Tôi quay sang nhìn nó.
“Mẹ cháu còn hai tháng nữa mới về.”
“Trong hai tháng này cháu có thể ở lại.”
Khóe miệng nó cong lên.
Tôi lại nhắc:
“Nhưng cháu phải nhớ.”
“Đây không phải nơi để cháu trốn tránh lỗi lầm.”
“Mà là nơi cháu học cách chịu trách nhiệm.”
Cố Tinh Dã gật đầu thật mạnh.
Sáng hôm sau, trong nhóm cư dân có thêm ba tin nhắn.
Tin đầu tiên là lời xin lỗi của bà Trương.
Tin thứ hai là lời xin lỗi của bà Lưu.
Tin thứ ba là đoạn ghi âm của Cố Tinh Dã.
Giọng nó không lớn nhưng từng chữ đều rất rõ ràng.
“Hôm qua cháu đã nói dối.”
“Mợ cháu không đẩy cô Lâm.”
“Là cô Lâm bảo cháu nói như vậy.”
“Cháu có lỗi với mợ.”
Trong nhóm không ai lên tiếng suốt vài phút.
Sau đó có người nhắn:
“Cô Khương, xin lỗi.”
Tôi tắt điện thoại, không trả lời.
Luật sư Hứa gửi hồ sơ khởi kiện cho tôi xác nhận.
Lâm Nhiễm Nhiễm làm giả giấy tờ, vu khống, quay lén video và cố ý phát tán thông tin sai lệch.
Phần bà Cố đứng sau chỉ đạo cũng sẽ được xử lý theo thủ tục dân sự.
Cố Nghiễn Từ đã đình chỉ toàn bộ quyền hạn của bà trong công ty.
Phía nhà họ Cố náo loạn đến mức không thể hòa giải.
Nhưng đó là mớ hỗn độn họ phải tự thu dọn.
Không liên quan đến tôi.
Buổi chiều, cửa hàng của nhãn hiệu mang hộp mới tới.
Cố Nghiễn Từ tiện tay nhấc một chiếc túi lên.
“Lần này có mua cho anh không?”
Tôi liếc anh.
“Không.”
Anh gật đầu.
“Vậy anh tự cố gắng.”
Tôi không nhịn được bật cười.
Cố Tinh Dã đang ngồi bên cạnh viết kiểm điểm.
Nó ngẩng đầu nhìn chúng tôi rồi lại cúi xuống tiếp tục viết.
Bảng trắng được chuyển đi.
Bàn học cũng được mang trở lại phòng làm việc.
Phòng khách lại rộng rãi như trước.
Những chiếc túi được đặt bên cạnh sofa.
Cố Nghiễn Từ thay hệ thống kiểm soát ra vào mới, xóa sạch quyền của tất cả mọi người.
Anh trao quyền quản trị chính cho tôi.
“Bà Cố, ghi thông tin vào đi.”
Tôi nhìn dòng chữ “Quản trị viên gia đình: Khương Ninh” trên màn hình rồi đặt ngón tay lên cảm biến.
Khóa cửa thông báo đăng ký thành công.
Trong lòng tôi hiểu rất rõ.
Trong hôn nhân, điều quan trọng nhất chưa bao giờ là ai chống lưng cho ai.
Mà là khi có người muốn thay bạn mở cửa, trước tiên bạn phải chắc chắn chiếc chìa khóa vẫn nằm trong tay mình.