Dưới khán đài tiếng vỗ tay vang dội như sấm. Khoảnh khắc ấy, tất cả đều đáng giá—những chua xót, những phẫn nộ trong quá khứ, những đêm khuya cô độc ngồi một mình giữa phòng khách trống trải. Đều xứng đáng. Bởi vì chúng đã dẫn tôi đến được nơi này. Dẫn tôi bước lên một con đường thuộc về chính tôi. Dẫn tôi đến bên cạnh một người đặt tôi ở trong tim, chứ không phải trên chiếc ví tiền.
Chị tôi nói đúng. Đừng bao giờ xây dựng cảm giác an toàn dựa dẫm vào bất kỳ ai. Bản thân em, chính là quỹ tín thác tốt nhất của đời mình.