“Cô quay lén rồi phát tán chuyện riêng tư của người khác, công khai sỉ nhục người khác. Cho dù tôi không gọi cuộc điện thoại này, Nam Âm tự cầm ảnh chụp màn hình tới đồn cảnh sát thì vẫn có đủ căn cứ trình báo.”

“Năm nay cô hai mươi chín tuổi rồi, không phải không hiểu chuyện. Cô chỉ chắc chắn rằng một sản phụ đang ở cữ sẽ không dám so đo với cô!”

Bàn tay cầm điện thoại của Lâm Chiêu bắt đầu run lên.

Tôn Triết, người vừa cá cược cùng cô ta, sắc mặt xám ngoét, lén dịch về phía cửa.

Tôi liếc anh ta:

“Không ai cần vội đi cả. Ai đã đặt cược, ai chuyển tiền, ai hùa theo cười, tất cả đều có lịch sử trong nhóm. Cứ về chờ thông báo của công ty các cậu đi.”

Tôi chìa tay về phía Lâm Chiêu, lòng bàn tay hướng lên trên.

“Cô tự xóa hay để tôi giúp cô xóa?”

“Album ảnh, trong nhóm, bản sao lưu đám mây, thùng rác, không được để lại bất cứ thứ gì. Trước khi xóa xong, cô không được bước ra khỏi cánh cửa này.”

Lâm Chiêu ngồi phịch xuống đất, cuối cùng nước mắt cũng trào ra.

“Dì, cháu sai rồi, cháu xóa! Cháu xóa ngay bây giờ!”

Cô ta quỳ ngồi trên thảm, thu hồi rồi xóa từng thứ một, ngón tay run đến mức không bấm chính xác được màn hình.

Tôi đứng bên cạnh cô ta, nhìn thanh tiến trình hoàn thành nấc cuối cùng.

“Sản phụ không phải trò cười! Lần sau, trước khi gọi ai đó là bình phun nước, cô hãy nhớ lại ngày hôm nay!”

Mọi người đã đi hết.

Trong phòng yên tĩnh trở lại, chỉ còn tiếng thở khe khẽ của đứa trẻ.

Nam Âm vẫn ngồi bên giường ôm con, bả vai liên tục run lên, nước mắt vẫn chưa ngừng chảy.

Tôi ngồi xổm xuống, lấy khăn lau mặt cho con bé.

“Mẹ… hôm nay đã khiến mẹ phải bận tâm rồi.”

Tôi ngồi xuống bên cạnh, giúp con bé vén tóc mai.

“Nam Âm, con phải nhớ, són tiểu không phải lỗi của con. Đó là tổn thương để lại sau khi sinh, gọi là tổn thương cơ sàn chậu. Mười sản phụ thì có tới bảy, tám người gặp phải.”

“Người đáng bị cười nhạo là kẻ mang nỗi đau của người khác ra làm trò vui.”

Con bé khóc đến mức không nói được, chỉ liên tục lắc đầu:

“Mẹ… thật sự mất mặt lắm…”

Tôi nắm tay con bé, nhẹ giọng nói:

“Bốn mươi năm trước, mẹ cũng từng như vậy. Mẹ ngồi xổm phía sau trạm y tế, dùng nước lạnh vò quần, vò xong lại tiếp tục cho con bú. Khi ấy không ai nói với mẹ rằng đây là bệnh và có thể chữa trị.”

“Nhưng con không giống mẹ ngày ấy. Có mẹ ở đây, mẹ sẽ đưa con đi khám và tập phục hồi. Chữa được, cũng sẽ khỏi.”

Nam Âm òa lên, nhào vào vai tôi khóc nức nở.

Lục Hành đứng bên cạnh, vành mắt đỏ bừng:

“Mẹ, con xin lỗi. Lúc ấy con đang ở ban công, con…”

Tôi vỗ lưng Nam Âm, không buồn ngẩng đầu:

“Con xin lỗi mẹ làm gì?”

“Đi xin lỗi Nam Âm. Sau này, ai cười nhạo con bé thì kẻ đó chính là kẻ thù của con. Câu này, con phải ghi nhớ cả đời.”

Lục Hành bước tới, ngồi xổm bên giường, nắm lấy tay Nam Âm, giọng đã khàn đi:

“Nam Âm, anh xin lỗi.”

Nam Âm ngẩng đầu lên.

Giọng Lục Hành run rẩy:

“Anh không nên để bọn họ tới nhà.”

“Anh cũng không nên cho rằng Lâm Chiêu chỉ là người tùy tiện, thẳng tính.”

“Trước đây, cô ta từng chế giễu em, nói em yếu đuối, quản anh quá nghiêm, nhưng anh đều không để trong lòng. Là anh đã không kịp thời ngăn cô ta lại bên ngoài ranh giới.”

Nước mắt Nam Âm khựng lại trong giây lát.

“Trước đây cô ta cũng từng nói em như thế sao?”

Sắc mặt Lục Hành càng trắng hơn.

“Cô ta từng nói sau khi mang thai, em trở nên giả tạo, còn nói ngày nào anh cũng về nhà đúng giờ như bị buộc dây vào cổ.”

“Cô ta còn nói phụ nữ vừa mang thai là coi mình như hoàng hậu.”

“Khi ấy anh đã phản bác vài câu, nhưng không nghiêm túc xử lý. Anh cứ nghĩ cô ta chỉ nói năng khó nghe thôi.”

Tôi bật cười.

“Chỉ nói năng khó nghe?”

Lục Hành không dám nhìn tôi.

“Lục Hành, con phải nhớ kỹ. Câu nói bất lực nhất của đàn ông chính là ‘cô ấy chỉ nói năng khó nghe thôi’.”

“Nếu cô ta ăn nói khó nghe, tại sao không nói như thế với lãnh đạo?”

“Nếu cô ta ăn nói khó nghe, tại sao không nói như thế với khách hàng?”

“Nếu cô ta ăn nói khó nghe, tại sao chỉ chọn đúng lúc vợ con yếu đuối nhất để nói?”

Nó ngẩng đầu nhìn Nam Âm, giọng khàn khàn:

“Sau này, bất cứ ai lấy danh nghĩa anh em, bạn bè hay đồng nghiệp để vượt quá giới hạn, anh đều sẽ đứng chắn trước mặt em.”

“Không phải vì mẹ tức giận, cũng không phải vì sự việc đã trở nên nghiêm trọng, mà vì vốn dĩ em không đáng bị đối xử như vậy.”

Nam Âm nhìn nó, nước mắt lại rơi xuống.

Lần này, con bé không tránh bàn tay nó đang đưa tới.

06

Sáng hôm sau, tôi đưa Nam Âm tới trung tâm phục hồi sản phụ khoa.

Bác sĩ tiến hành đánh giá cơ sàn chậu cho con bé.

Nam Âm nằm trên giường kiểm tra, căng thẳng đến mức liên tục nắm chặt tay tôi.

Bác sĩ rất dịu dàng:

“Sau sinh hai mươi mốt ngày vẫn còn khá sớm, trước tiên chúng tôi sẽ đánh giá tình trạng cơ bản.”

“Són tiểu không phải chuyện hiếm gặp, đặc biệt là ở những sản phụ có thời gian sinh kéo dài, thai nhi khá lớn, tầng sinh môn bị rách hoặc sức cơ sàn chậu suy giảm.”

“Nhưng không hiếm gặp không có nghĩa là không cần quan tâm. Sau khi hết sản dịch và vết thương hồi phục, cô có thể tiến hành phục hồi cơ sàn chậu theo đúng quy trình.”