Lolita, kiểu Anh, phong cách hoàng gia châu Âu…
Chỉ cần là kiểu dáng tôi từng thấy, tôi đều bảo đảm có thể phục dựng được đến 90%, hơn nữa chất lượng còn cực tốt, động tác có mạnh cỡ nào cũng rất khó hỏng.
Số dư trong tài khoản tăng lên gấp bội gấp bội, rất nhanh tôi đã tích đủ tiền phẫu thuật cho con gái.
Đám quỷ dị mặc lên những bộ quần áo đẹp đẽ, từ tàn tật biến thành đủ tay đủ chân, trông hệt như những người sống sờ sờ.
Trên mặt bọn họ đều mang theo kinh ngạc và vui mừng, trong lòng tôi cũng tràn đầy cảm giác thành tựu.
Không nhịn được mà cay cả mắt.
Những năm qua làm nội trợ, dù tay nghề may vá của tôi có tốt đến đâu, dù tôi có thu xếp việc nhà gọn gàng ngăn nắp thế nào, chồng và mẹ chồng vẫn xem thường tôi.
Họ cho rằng những việc tôi làm đều là chuyện nhỏ nhoi, chẳng có giá trị gì, hạ thấp tôi xuống tận bùn đất.
Thế nhưng chính bọn họ lại khiến tôi cảm nhận được rằng mình chẳng hề vô giá trị.
【Đáng ghét, sao chuyện tốt như này không rơi vào đầu tôi chứ! chị đại ra ngoài xong chẳng phải trực tiếp hóa thành triệu phú rồi sao.】
【Ha ha ha, đúng là có một kỹ năng thì đi đâu cũng không sợ.】
【Nói đến đây, kỹ năng của mấy người nếu vào thế giới quái dị thì sống thế nào?】
【Tôi nói trước, tôi viết tiểu thuyết, có thể đọc chuyện cho boss nghe, một ngày đọc một đoạn, chỉ không nói cho hắn kết cục, như vậy chắc tôi có thể lết đến cuối cùng ha ha ha.】
【Tôi học Ngôn ngữ Trung, tôi có thể lớn tiếng đọc thơ để ru boss ngủ.】
【Cười chết mất, tôi học giáo dục mầm non, có thể đứng bên cạnh cổ vũ boss lúc hắn giết người, giết đẹp quá! Cung cấp đủ giá trị cảm xúc.】
「……」
Đến khi tất cả đơn đặt hàng đều được đáp ứng xong.
Toàn bộ quỷ dị cùng nhau tiễn tôi đến cạnh “cửa”.
Trình Triệu đưa cho tôi một chiếc chìa khóa rỉ sét loang lổ, nói ngắn gọn:
“Có cái này, cô có thể ra ngoài.”
【Không chỉ có thể ra ngoài, sau này chị đại đi đến thế giới quái dị nào cũng thẳng một đường thông suốt, muốn vào thì vào, muốn ra thì ra.】
Tôi cẩn thận nhận lấy.
Những quỷ dị khác cũng không cam chịu yếu thế, lần lượt móc đồ từ túi áo ra nhét cứng cho tôi.
Toàn là đá quý, vàng, đồng hồ loại đồ quý giá.
Bọn họ còn líu ríu nói:
“Chị, mấy thứ này đều cho chị, bọn em giữ cũng vô dụng, đợi khi nào chị lại vào đây, nhất định phải nói với em nhé, em còn tìm chị đặt may quần áo!”
“Đúng đúng đúng, chị nhất định đừng quên bọn em nha!”
“Oa oa, cảm giác mặc đồ của chị xong, linh hồn như được thanh tẩy, cứ như trở về thời còn chưa làm bà chằn độc địa vậy.”
Con quỷ dị này vừa nói xong, thân thể nó nhanh chóng trở nên nhạt đi, rồi biến mất không thấy nữa.
Tôi giật nảy mình, lắp bắp hỏi:
“Cô cô cô… cô ấy làm sao vậy?”
Trình Triệu:
“Cô ấy đi đầu thai rồi. Phần lớn những kẻ ở lại đây đều là linh hồn bị oán niệm trói buộc, khi họ cảm thấy hạnh phúc, linh hồn sẽ tự động đi đầu thai.”
Anh ta vừa dứt lời, lại có vài con quỷ dị thân thể mờ dần rồi biến mất.
【Oa, chị đại lợi hại quá, một mình thanh tẩy được nhiều quả mướp đắng như vậy, mắt tôi sắp khóc ra nước rồi.】
【Bọn họ vốn dĩ đều là người đáng thương, có được kết cục như này thật sự phải cảm ơn chị đại.】
Trong lòng tôi cũng xúc động, nghiêm túc gật đầu hứa:
“Tôi nhất định sẽ quay lại!”
Đợi con gái phẫu thuật xong, hồi phục tốt rồi, tôi sẽ quay lại!
Tôi hít hít mũi, xoay người mở cửa ra.
Ngay lúc tôi nhấc chân định đi vào bên trong, anh Triệu đột nhiên lao ra từ bên cạnh, mục tiêu thẳng đến chiếc chìa khóa.
11
【Đệt, hèn hạ quá đi!】
【Có được chiếc chìa khóa, chẳng khác nào nắm trong tay giấy thông hành của tất cả tiểu thế giới, dưới sự hấp dẫn lớn đến mức ấy, dù biết nguy hiểm là trăm phần trăm, kẻ đánh bạc cũng sẽ muốn liều một phen.】
【Vậy cũng phải xem con ranh này có mạng mà lấy hay không đã.】
Hầu như ngay khoảnh khắc anh ta lao ra, Trình Triệu bọn họ đã hành động.
Thế nhưng, còn chưa kịp đối đầu với anh Triệu.
Ngực anh ta đã trúng một phát, cả người mềm nhũn ngã xuống, chết đến vô cùng vô nghĩa.
Phía sau, bóng dáng chị Lệ hiện ra, hỏi tôi:
“Em không sao chứ?”
Tôi lắc đầu.
Chỉ là hơi đột ngột thôi.
Cuối cùng, tôi dẫn theo người chơi còn sót lại duy nhất ngoài tôi là chị Lệ rời khỏi cánh cửa.
【Không phải chứ, chị đại có hơi thánh mẫu rồi đấy, trước đó chị Lệ chẳng phải còn mắng cô ấy là mèo là chó à?】
【Tầng trên nhớ dai thế? Chỉ là một câu mắng thôi mà, với một mạng người vốn dĩ đâu có thể cân bằng, ngoài đời nếu có người mắng bạn một câu thì bạn sẽ giết đối phương sao?】
Tôi cũng nghĩ như vậy.
Thứ nhất, tôi không phải người ưa giết chóc, tôi chỉ là một người bình thường.
Thứ hai, chị Lệ chưa từng làm hại tôi, chị ấy còn giúp tôi giết anh Triệu muốn cướp đồ của tôi.