“Hóa ra là Tận Hoan… Ngoài công chúa ra, phụ hoàng hiếm khi ban tên cho nữ tử, cô từng nghe qua về ngươi.”

Chắc hẳn là ngày ta chào đời, đúng vào thời khắc đặc biệt, khiến Hoàng đế rung động không nhỏ, nên người mới có ấn tượng với ta.

Ta tiến lên một bước, quỳ xuống bên phải hắn, giọng nói khẩn cầu:

“Thần nữ khẩn xin điện hạ cứu lấy tiểu nương của thần nữ. Hiện nàng đang khó sinh, nguy hiểm cận kề, nhưng không một bà đỡ nào dám đến Thừa tướng phủ.

“Cầu xin điện hạ làm chủ cho thần nữ!”

Nghe vậy, từ trong xe ngựa truyền ra một tiếng thở dài khẽ khàng.

Hắn đưa tay từ trong xe ra, một chiếc ô giấy che lên đầu ta, chắn gió chắn mưa, nhưng lại khiến lòng ta bối rối không yên.

Nhìn thấy cảnh này, tiểu tư hoảng hốt nhảy xuống xe, thay hắn cầm ô cho ta.

Hắn nói: “Cô hiện chưa nắm quyền, việc nhà Thừa tướng, cô không quản được.”

Ta tuyệt vọng nhìn hắn, nước mắt âm thầm tràn mi.

Nhưng Tạ Chiêu vẫn thản nhiên, chầm chậm cúi xuống, vô tình nói:

“Thẩm tiểu thư, xin trở về đi.”

Hắn là đương kim Thái tử, sao có thể tùy tiện nhúng tay vào việc nhà của thần tử?

Nếu đã vậy, ta chỉ có thể đi một nước cờ hiểm.

Dù có mang tội chém đầu, ta cũng phải đánh cược một phen.

Ta quỳ trên mặt đất, giọng nói kiên định mà không kém phần cung kính:

“Điện hạ, người cũng biết thần nữ khi sinh ra đã có điềm lành mẫu đơn.

“Tận Hoan cũng là tên do Hoàng thượng đích thân ban tặng.

“Nhưng không ai biết rằng, thần nữ từ nhỏ đã có tài tiên tri trong mộng. Thần nữ biết rằng điện hạ được Hoàng thượng tự tay nuôi dưỡng, nhưng hiện tại người lại muốn dời khỏi Trường Sinh điện.

“Theo thần nữ thấy, lúc này điện hạ không nên dời đi, nếu không sẽ sinh ra khoảng cách với Hoàng thượng.”

Lời này vừa thốt ra, chính là tội chém đầu.

Ta trong lòng run rẩy, cả người không ngừng phát run.

Kiếp trước, sau khi Tạ Chiêu và Hoàng đế sinh ra mâu thuẫn, bị gian thần ly gián, cuối cùng bị phế truất.

Thế nhưng, Hoàng đế thật lòng yêu thương Tạ Chiêu.

Kể từ khi khai quốc đến nay, bị phế mà được lập lại làm Thái tử, chỉ có duy nhất một mình hắn.

Người trên xe ngựa im lặng hồi lâu.

Ta cắn răng, tiếp tục nói:

“Cầu xin điện hạ cứu lấy tiểu nương, về sau Tận Hoan nguyện làm đôi mắt cho điện hạ tại Thừa tướng phủ.”

Lời còn chưa dứt, một tiếng cười thanh thoát và tao nhã vang lên.

“Ngươi quả là gan dạ.

“Đã thế ngươi đã bám lấy cô rồi, thì có lý do gì mà cô không cứu?”

10

Tạ Chiêu đồng ý cứu tiểu nương, chỉ vì ta đoán trúng tâm sự của hắn.

Ít nhất hiện tại, ta là người có ích với hắn.

Tạ Chiêu đứng trước mặt các bà đỡ, công khai thân phận, không ai dám cãi lệnh Thái tử.

Hắn ra lệnh cho người phi ngựa nhanh chóng đưa bà đỡ đến, còn mình thì tiện thể cho ta lên xe ngựa.

Khi ta đưa Thái tử trở về, đích mẫu và Thẩm Cẩm Dao đều sợ đến xanh mặt.

Hai người vội vàng đứng dậy hành lễ.

Nhưng Thái tử không tiện ở lại lâu, sau khi thả ta xuống, liền căn dặn đôi câu:

“Có cô ở đây, không ai dám không đỡ đẻ an toàn cho mẫu thân ngươi.”

Lời Tạ Chiêu nói, vừa khiến người ta run rẩy, vừa khiến người ta an lòng.

Trong phòng, tiểu nương đau đớn như muốn chết đi sống lại, bà đỡ tuy đến muộn, nhưng cũng coi như đến kịp lúc.

Nếu đến chậm thêm một bước, ta thật không dám tưởng tượng sẽ xảy ra chuyện gì.

Cả người ta ướt sũng, không biết là lạnh do mưa hay sợ hãi trong lòng, cả thân thể không ngừng run rẩy.

Đích mẫu và đích tỷ cuối cùng cũng phải e dè Thái tử, không dám làm càn nữa.

Theo sau tiếng khóc chào đời vang dội của đứa bé, trái tim treo lơ lửng của ta cuối cùng cũng hạ xuống.

Ta kích động xông vào, nhìn thấy tiểu nương dù có chút yếu ớt, nhưng ánh mắt lại đầy sự ấm áp và mạnh mẽ.

Đôi mắt nàng ngấn lệ, đôi môi khẽ nở nụ cười dịu dàng.

“Tận Hoan, trán con đỏ cả lên rồi…

“Có đau không?”

Ta lắc đầu, rúc vào lòng nàng, mắt không kìm được mà đỏ hoe.

Dù con đường phía trước có nguy hiểm thế nào, ít nhất khoảnh khắc này, ta đã giữ được người yêu thương ta nhất trên đời này.

11

Tiểu nương thuận lợi sinh hạ tiểu đệ, đặt tên là Thẩm Tư Lễ.

Phụ thân ta nghe tin tiểu nương suýt khó sinh, bà đỡ lại vô dụng, đến cả đích mẫu cũng chẳng buồn bận tâm.

Nhìn đứa con trai mũm mĩm trong lòng suýt chút nữa không giữ được, ông ta giận đến mức nổi trận lôi đình, chẳng thèm nể mặt đích mẫu mà mắng bà ta thậm tệ.

Mưa qua trời lại sáng, lão phu nhân từ Phật đường chậm rãi tiến đến.

Bà ta tức giận gõ mạnh quải trượng, hạ lệnh chuyển tiểu nương từ viện nhỏ sang Phù Sinh viện.

Điều này không chỉ đơn thuần là thay đổi chỗ ở, mà còn là một lời cảnh cáo với tất cả hạ nhân trong phủ:

Từ nay về sau, nàng đã có con trai bên mình, không còn là một di nương thấp kém dễ bị bắt nạt nữa, không ai được phép xem nhẹ.

Nhân lúc lão phu nhân đang lập lại quy củ, ta lặng lẽ trốn vào nơi tiểu nương sinh hoạt hàng ngày, cẩn thận lục soát từng ngóc ngách.

Đi quanh ba vòng, cuối cùng ta phát hiện trên bàn trang điểm có điều bất thường.