lóc ầm ĩ, miệng không ngừng kêu than mình là một người đáng thương.

Khóc được một lúc, y tá nghe thấy động tĩnh, liền vào phòng bệnh cảnh cáo chúng tôi đừng ồn ào như vậy, bệnh nhân ở các phòng khác đều đang nghỉ trưa, nói nhỏ thôi, nói xong đánh giá chúng tôi vài cái rồi bỏ đi.

Chẳng mấy chốc, Phạm Mai Hồng cuối cùng cũng bình tĩnh lại, không khóc nữa, tiếp tục kể tiếp: “Tôi tức quá, dùng danh nghĩa ông ta đi vay nặng lãi ba triệu.” Giơ ba ngón tay lên, “Cả đời này tôi chưa từng thấy nhiều tiền như vậy, tôi vay nhiều như vậy là ông ta nợ tôi, tôi cầm số tiền đó, nửa đời sau không phải lo cái ăn cái mặc nữa.”

“Tôi đưa Tiểu Lương đến cửa nhà Kiều Quốc Bình, rồi tôi đi, trước khi đi tôi nói với Tiểu Lương, người sống ở trong đó mới là bố của con, con đi theo ông ta là có thể đi học như những đứa trẻ khác, sau khi tôi đi.”

“Người đàn ông đó lại chết, món nợ nặng lãi đó lại đổ lên đầu tôi, vì bọn họ không tìm thấy tôi, liền tìm đến Tiểu Lương, mới khiến cô phải gánh tội thay tôi.”

Phạm Mai Hồng vịn vào mép giường đứng dậy, cúi đầu gập người xin lỗi tôi, “Xin lỗi, hy vọng cô có thể tha thứ cho tôi.”

Tôi nghe xong, quả thực làm sụp đổ tam quan của tôi, hồi nhỏ, bố mẹ tôi không bao giờ cho tôi biết chuyện trước kia của họ, từ năm ba tuổi bắt đầu, mẫu giáo đi học nội trú, tiểu học phải ở nội trú, trung học cơ sở phải ở nội trú, trung học phổ thông lại càng bận đến mức không về được nhà, đại học thì đi học xa.

Căn bản không có cơ hội biết bố mẹ trước kia là người như thế nào, dẫn đến tôi có cảm giác, họ không phải là bố mẹ tôi, trường học mới là nhà. Họ là người như thế nào, tôi hoàn toàn không hiểu.

Chuyện từ năm ba tuổi trở về trước cũng sớm quên sạch rồi.

Sau khi Phạm Mai Hồng đi, tôi nằm trên giường mãi không thể bình tĩnh lại, trong đầu cứ nghĩ đến những lời bà ta nói, cuộc sống đang bình yên, lại có người đem cuộc sống biến thành khó khăn như vậy, trong lòng liền thấy rất khó chịu.

Tôi không thể thấu hiểu được cảm giác của bà ta, vì những gì bà ta trải qua tôi chỉ từng xem trên tin tức, những chuyện này lại xảy ra xung quanh mình, quả thực rất khó tin.

Hứa Lập Hằng lại không giống tôi, trên mặt mỉm cười, cực kỳ vui vẻ gọt táo cho tôi, quả táo hắn gọt đẹp hơn tên đòi nợ, vỏ táo không bị đứt, một dải gọt đến tận cùng.

Tôi nghiêng đầu nhìn hắn, nói: “Sao anh vui vẻ thế, anh nghe xong không thấy xúc động lắm sao?”

Hứa Lập Hằng đưa quả táo cho tôi khựng lại, khuôn mặt đang cười, lập tức xị xuống, vô cảm phủ nhận: “Không có, tuyệt đối không có.”

Phụ nữ phần lớn là người sống tình cảm nhỉ, tôi cũng vậy, đối với những chuyện như thế này, cảm xúc sinh ra trong lòng thường là đau buồn, chắc khác với Hứa Lập Hằng.

Tôi đẩy tay Hứa Lập Hằng đưa quả táo ra, nói: “Không ăn, không nuốt nổi.” Kéo chăn trùm kín đầu, trước mắt tôi chỉ thấy màu trắng, là màu của chiếc chăn.

Hứa Lập Hằng lật một góc chăn lên, để lộ một con mắt của tôi, nhỏ giọng hỏi: “Bây giờ có phải nên nói chuyện của chúng ta rồi không?”

Trán tôi nhăn lại, tôi và Hứa Lập Hằng thì còn chuyện gì được chứ, nếu còn muốn nói chuyện dùng mười triệu đổi lấy đứa bé, đổi lại là bốn tháng trước, dễ nói thôi.

Bây giờ thì không được, tôi vất vả lắm mới sinh được đứa bé ra, người của bọn cho vay nặng lãi cũng tìm được rồi, tiền cũng không liên quan đến tôi nữa, mặc kệ bà ta trả hay không trả nổi, ít nhất số tiền này không liên quan đến tôi, hơn nữa tôi cũng không có lý do gì giúp họ trả nợ.

Bởi vì tôi cũng không có tiền trả, xin lỗi vì tôi bất lực.

Nửa khuôn mặt tôi vùi trong chăn, giọng nói phát ra rầu rĩ: “Đứa bé tôi không trả đâu, nếu anh muốn nói chuyện này thì miễn bàn.”

“Ai thèm nói với cô chuyện này.”