Các dự án chúng tôi làm có thể không phải lớn nhất.

Thù lao cũng không phải cao nhất.

Nhưng mỗi dự án đều chứa đựng tâm huyết của cả đội, mỗi dự án đều nhận được danh tiếng rất tốt trong giới.

Tôi không còn là “bà Lục” phải dựa vào chồng trong miệng người khác.

Cũng không còn là người phụ nữ đáng thương “có vấn đề sinh sản”.

Tôi là Mộ Tình, người sáng lập Thiết kế Sơ Tình.

Là người giành Giải Kim Lương.

Là một người phụ nữ độc lập có thể dựa vào tài năng và nỗ lực của chính mình để giành được sự tôn trọng và địa vị trong ngành.

Chương 12

Trong tiệc tối của lễ trao giải, tôi mặc một chiếc váy trắng đơn giản, đứng dưới ánh đèn sân khấu, nhận chiếc cúp nặng trĩu từ tay khách mời trao giải.

“Cô Mộ Tình, là một trong những nữ kiến trúc sư nổi bật nhất những năm gần đây, cô có điều gì muốn nói với mọi người không?”

Người dẫn chương trình đưa micro đến trước mặt tôi.

Tôi nhìn ánh đèn lấp lánh dưới sân khấu, rồi nhìn Tạ Thừa Trạch đang ngồi hàng đầu, mỉm cười nhìn tôi.

Trong lòng hoàn toàn bình yên.

“Tôi muốn nói rằng, cuộc đời giống như một công trình kiến trúc.”

“Có thể chúng ta sẽ chọn nhầm vị trí.”

“Có thể sẽ dùng phải những vật liệu kém chất lượng.”

“Thậm chí có thể gặp một lần sụp đổ hoàn toàn.”

Giọng tôi thông qua micro truyền rõ khắp phòng tiệc.

“Nhưng chỉ cần nền móng vẫn còn, chỉ cần bạn vẫn có dũng khí đập đi xây lại, thì mãi mãi vẫn có cơ hội tự thiết kế và xây cho mình một ngôi nhà vững chắc hơn, sáng sủa hơn.”

“Cảm ơn mọi người.”

Tiếng vỗ tay dưới sân khấu vang như sấm.

Tôi bước xuống.

Tạ Thừa Trạch tiến lên đón, tự nhiên nhận chiếc cúp từ tay tôi, tay còn lại vững vàng nắm lấy tay tôi.

Lòng bàn tay anh ấm áp và khô ráo, cho tôi cảm giác vững chãi nhất.

“Nói rất hay.”

Anh ghé sát tai tôi nói nhỏ, nụ cười trong mắt còn rực rỡ hơn ánh đèn.

“Chỉ là có cảm mà nói thôi.”

Tôi mỉm cười đáp lại.

Suốt một năm qua, anh là hậu phương vững chắc nhất của tôi, cũng là người cộng sự ăn ý nhất.

Anh chưa từng xem tôi là một kẻ yếu cần được che chở, mà dành cho tôi đầy đủ sự tin tưởng và tôn trọng.

Tình cảm của chúng tôi không có những lời thề non hẹn biển oanh liệt.

Nhưng qua từng lần kề vai chiến đấu, từng lần nhìn nhau mỉm cười, nó càng ngày càng sâu đậm.

Sau khi tiệc tối kết thúc, chúng tôi không lập tức về nhà mà đến địa điểm dự án đầu tiên chúng tôi hợp tác.

“Vân Thê.”

Đó là một thư viện cộng đồng xây dựa vào sườn núi, cũng chính là tác phẩm giành giải lần này.

Thư viện ban đêm sáng ánh đèn ấm áp, giống như một viên minh châu giữa núi rừng.

Qua bức tường kính có thể thấy từng nhóm nhỏ độc giả bên trong đang yên tĩnh chìm trong thế giới sách.

“Anh nhìn đi.”

Tôi chỉ về phía ánh đèn ấy.

“Đây chính là công trình tôi muốn tạo ra.”

“Nó có hơi ấm, có thể cho tâm hồn con người một nơi để trú ngụ.”

Tạ Thừa Trạch nhẹ nhàng ôm tôi từ phía sau, cằm đặt lên đỉnh đầu tôi, giọng dịu dàng.

“Em làm được rồi.”

Tôi dựa vào lòng anh, cảm nhận nhịp tim bình ổn, trong lòng an tâm chưa từng có.

Cuộc đời tôi từng vì một tình yêu sai lầm mà biến thành đống đổ nát.

Nhưng bây giờ, chính tay tôi đã xây từng viên gạch, từng viên ngói trên đống hoang tàn ấy, dựng lại cho mình một thành trì hoàn toàn mới.

Ở đây có sự nghiệp tôi yêu thích.

Có những người đồng hành tôi tin tưởng.

Có tương lai nằm trong chính tay tôi.

Còn Lục Trạch Xuyên, Tô Dao, những cái tên ấy từ lâu đã bị tôi quên vào một góc.

Nghe nói anh ta ở trong tù biểu hiện rất tệ, thường xuyên đánh nhau với người khác.

Nghe nói cuối cùng bố mẹ Tô Dao vẫn đón đứa trẻ về, từ đó hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt mọi người.

Nhưng tất cả những chuyện đó đều không còn liên quan đến tôi nữa.

Tôi ngẩng đầu, nhìn gương mặt nghiêng tuấn tú của người đàn ông bên cạnh.

Anh đang chăm chú nhìn tôi, ánh mắt dịu dàng như nước.

Tôi kiễng chân, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên môi anh.

“Tạ Thừa Trạch.”

Tôi nhìn vào mắt anh, nghiêm túc nói:

“Cảm ơn anh vì đã xuất hiện trong cuộc đời tôi.”

Anh bật cười, đưa tay ôm tôi chặt hơn rồi cúi đầu hôn lại.

Trong gió lạnh của đêm đông, ánh đèn nơi xa hòa cùng những vì sao trên trời.

Câu chuyện của tôi không dừng lại ở điểm cuối của báo thù.

Mà tại điểm bắt đầu của một cuộc đời mới, nó mới thực sự bắt đầu.