Tay cầm tờ địa chỉ run rẩy, Mạnh Sâm cảm ơn rối rít rồi lập tức lên đường đến hòn đảo nơi Kiều Thanh Ly đang ở.

________________________________________

Kể từ khi đến đảo, tâm trạng của Kiều Thanh Ly trở nên tốt hơn rất nhiều.

Dù cuộc sống trên đảo có chút buồn tẻ, nhưng mỗi sáng thức dậy được nghe tiếng chim hót, ngắm nhìn biển xanh bao la, cô cũng thấy lòng bình yên lạ thường.

Mỗi ngày, cô chỉ đi dạo quanh đảo, hóng gió, phơi nắng. Cô đã rất lâu rồi không còn nghĩ đến Mạnh Sâm nữa. Cuộc sống trước đây của cô dường như đều xoay quanh anh.

Đến bây giờ cô mới nhận ra, mình đã lãng phí biết bao thời gian.

Ước nguyện lớn nhất hiện tại của cô, là sinh con ra thật bình an, khỏe mạnh.

Để tiện chăm sóc con gái và đứa trẻ sắp chào đời, cha mẹ Kiều đã thuê một nhóm nhân viên mới lên đảo, bao gồm đầu bếp, quản gia và người giúp việc.

Trước đây khi chăm sóc Tần Nhược lúc mang thai, Mạnh Sâm đã học được một số kỹ năng nấu nướng. Nhờ sự giúp đỡ của quản gia Lý, anh đã thành công vào được biệt thự trên đảo với vai trò là… đầu bếp riêng của Kiều Thanh Ly.

Sợ làm cô xúc động, anh chưa từng để lộ thân phận, chỉ lặng lẽ chuẩn bị ba bữa ăn mỗi ngày cho cô, âm thầm chăm sóc cô và đứa trẻ trong bụng.

Có lúc anh cũng len lén ra ngoài nhìn cô. Thấy cô cười, anh cũng mỉm cười. Thấy cô buồn bã, anh cũng thấy đau lòng.

Tất cả những điều đó, Kiều Thanh Ly đều không hề hay biết.

Cho đến khi mang thai đủ mười tháng, cô hạ sinh một bé trai khỏe mạnh.

Đêm sinh con hôm đó, Mạnh Sâm đã canh chừng bên ngoài cả đêm.

Khi nghe tiếng khóc đầu tiên của con, anh bật khóc như một đứa trẻ.

Anh muốn ngay lập tức lao vào để được nhìn con một cái, nhưng cha mẹ Kiều Thanh Ly lại đột nhiên đến nơi nên anh đành lặng lẽ rút lui.

Những ngày sau đó, anh vẫn tiếp tục lựa chọn âm thầm ở lại, làm người bảo vệ vô hình cho mẹ con cô.

Nhưng rồi, anh bất ngờ nhận được một cuộc điện thoại.

“Alo?”

“Mạnh Sâm.”

Từ bên kia vang lên giọng lạnh lùng của Tần Nhược, khiến anh khẽ nhíu mày, chẳng muốn nghe tiếp.

“Cô tìm tôi làm gì? Giữa chúng ta bây giờ chẳng còn liên quan gì nữa.”

“Tôi thấy bài đăng của anh trên bạn bè đấy.”

Tần Nhược bật cười chua chát: “Chúc mừng anh, vừa được quý tử ha.”

Đúng là Mạnh Sâm đã đăng một bức ảnh lén chụp lên mạng xã hội. Anh quá phấn khích mà chẳng biết nói với ai, nên mới đăng lên để giải tỏa niềm vui.

Anh định xoá ngay sau đó, nhưng còn chưa kịp làm thì đã bị Tần Nhược nhìn thấy.

Giọng điệu châm chọc của cô khiến Mạnh Sâm vô cùng khó chịu:

“Rốt cuộc cô muốn nói gì?”

“Mạnh Sâm, anh có biết mấy tháng nay tôi đã phải trải qua những gì không?”

Giọng Tần Nhược chợt trùng xuống: “Anh có biết… con gái tôi… không còn nữa rồi không?”

“Cái gì?” Mạnh Sâm siết chặt điện thoại, tay khẽ run. “Sao lại như vậy được?”

Dù đứa bé không phải con anh, cũng chẳng phải con của Vương Thành, nhưng dù sao cũng là một sinh mạng. Anh vẫn quan tâm. Không ngờ mới vài tháng, đứa trẻ đã không còn…

“Là do anh mặc kệ tôi, nên con bé mới mất. Tất cả là tại anh!”

“Tần Nhược, cô điên rồi à? Đó là con cô, không phải con tôi. Dù có chuyện gì xảy ra, thì cũng là vì cô – một người mẹ vô trách nhiệm!”

“Haha!”

Tần Nhược bỗng bật cười lớn:

“Mạnh Sâm, chính anh đã nói – con gái tôi cũng là con gái anh. Anh từng bảo nó gọi anh là ba. Vậy bây giờ thì sao? Có con riêng rồi, thì định bỏ mặc con tôi, đúng không?”

Mạnh Sâm cảm thấy Tần Nhược có gì đó không ổn. Anh hít sâu một hơi, cố gắng trấn tĩnh bản thân, dịu giọng hỏi:

“Có phải em đã gặp chuyện gì rồi không? Ngày hôm đó em ly hôn với anh chẳng phải nói muốn kết hôn với cái ông Lý gì đó sao? Nếu đã kết hôn rồi thì hãy sống cho tốt, sao còn phải quay lại làm phiền anh?”

“Anh còn dám nói à! Nếu không phải vì anh, tôi sao có thể ra nông nỗi này? tôi cứ ngỡ Lý tổng là người đàn ông tốt, ai ngờ hắn căn bản không hề định cưới tôi! Hắn chỉ coi tôi là món đồ chơi! Còn đứa con của tôi… cũng chết rồi… là chết vào ngày hắn đưa tôi lên giường với người khác! Mạnh Sâm, tôi thành ra thế này tất cả đều là do anh hại! Anh hại tôi thê thảm như vậy, thế mà lại còn quay lại với Kiều Thanh Ly, còn có con với cô ta!”

“Mạnh Sâm, tôi hận anh! tôi hận Kiều Thanh Ly! Tại sao cô ta lại có thể sống tốt hơn tôi? Tại sao tôi đã cướp người đàn ông của cô ta mà cô ta vẫn sống yên ổn? tôi nhất định sẽ không để yên cho hai người, tuyệt đối không!”

Nói xong, Tần Nhược liền cúp máy.

Mạnh Sâm không ngờ mọi chuyện lại đi đến mức này, nhưng cũng không mấy bận tâm.

Dù sao Tần Nhược có làm loạn thế nào cũng chẳng thể gây chuyện đến tận hòn đảo tư nhân này.

Dù trong lòng anh vẫn còn chút áy náy về đứa trẻ của cô, nhưng hiện tại, cảm xúc lớn nhất trong anh là niềm vui khôn xiết khi con trai mình chào đời.

Anh xóa bài đăng trên mạng xã hội, âm thầm hạ quyết tâm: từ nay về sau, nhất định sẽ bảo vệ Kiều Thanh Ly và con trai cho thật tốt.

________________________________________

Trong phòng, Kiều Thanh Ly yếu ớt nhìn sinh linh bé nhỏ nằm cạnh mình.

“Xấu quá đi mất!”

Cô không nhịn được bật ra câu than thở, khiến mẹ cô bật cười:

“Ngốc ạ, trẻ sơ sinh đứa nào chẳng nhăn nheo. Lúc con mới sinh ra còn xấu hơn thế nữa!”

“Con không tin, rõ ràng con xinh đẹp như vậy mà.”

Kiều Thanh Ly chu môi phụng phịu, nhưng khi nhìn vào đứa trẻ mình mang nặng đẻ đau suốt mười tháng, trong lòng cô dần dần mềm lại.

“Con ơi, mẹ là mẹ của con đây, gọi mẹ nào!”

Không hiểu sao, vừa buông lời ấy, hình ảnh Mạnh Sâm lại bất chợt hiện lên trong đầu cô.

Cô nhớ hôm ấy, anh cũng từng bế con của Tần Nhược, dỗ dành gọi mình là ba.

Giờ đây, đứa con của họ đã chào đời, nhưng lại chẳng được thấy mặt cha.

Khoé mắt dần đỏ lên, Kiều Thanh Ly cảm thấy trong lòng đầy áy náy.

Đứa bé vừa sinh ra đã không có một gia đình trọn vẹn.

“Con ngốc à, dù không có cha, con vẫn còn mẹ yêu thương, còn có ông bà ngoại luôn che chở cho con. Yên tâm đi, chúng ta sẽ dành cho con những gì tốt đẹp nhất trên đời! Sau này con sẽ là người kế thừa tập đoàn nhà họ Kiều, mọi thứ của Kiều gia đều sẽ là của con.”

Cha cô nói xong, Kiều Thanh Ly mỉm cười:

“Ba, vậy ba đặt tên cho con đi.”

“Họ Kiều chứ?”

Cô gật đầu kiên định:

“Vâng, họ Kiều.”

Ông Kiều cười tươi như hoa. Tuy ông không cổ hủ hay trọng nam khinh nữ, nhưng đứa cháu ngoại mang họ mình vẫn là điều mà ông chưa từng dám mơ đến.