“Hiện tại chuỗi vốn của bên cháu đang gặp một chút vấn đề, nhưng chỉ cần có một khoản tiền bơm vào, chúng cháu sẽ lật ngược thế cờ rất nhanh…”

Chu lão không tiếp lời, chỉ đưa mắt nhìn tôi.

Phó Diên Xuyên cũng nương theo ánh mắt của ông quay sang nhìn tôi.

Ngập ngừng vài giây, anh ta mở lời: “Tô Thanh Dung, nếu cô đã quen biết Chu lão tiên sinh, nể tình chúng ta từng là vợ chồng, cô có thể nói giúp tôi một câu được không?”

Tôi đặt tách trà xuống, ngước lên nhìn anh ta.

“Tình nghĩa vợ chồng sao?”

“Phó Diên Xuyên, khi anh tát tôi trước mặt hàng trăm con người, anh có nhớ đến tình nghĩa vợ chồng không?”

“Khi anh ép tôi ký vào thỏa thuận từ bỏ tài sản, anh có nhớ đến tình nghĩa vợ chồng không?”

“Khi anh và Tần Khanh Khanh ăn vận như đi đưa tang ở trước cửa Cục Dân chính, anh có nhớ đến tình nghĩa vợ chồng không?”

Sắc mặt Phó Diên Xuyên lúc trắng lúc xanh.

“Chuyện đứa trẻ đó…”

“Đừng có nhắc đến con tôi.” Tôi cắt ngang lời anh ta, giọng không lớn nhưng từng chữ đều sắc như dao đâm, “Anh không có tư cách nhắc đến nó.”

Không gian như đóng băng lại trong mấy giây.

Chu lão gác cần câu sang một bên, chậm rãi đứng dậy.

“Phó tổng, hôm nay cậu đến đây, là tìm lộn người rồi.”

“Thứ nhất, tôi không bao giờ đầu tư vào công ty có tiền án làm giả công nghệ.”

“Thứ hai, cậu không tôn trọng khách của tôi.”

“Mời cậu về cho.”

Phó Diên Xuyên sững sờ tại chỗ, môi run rẩy muốn nói mà không thốt nên lời.

Chu lão đã quay lưng lại, nhặt cần câu lên, ngồi xuống tiếp tục câu cá.

Thái độ đó, rõ rành rành là đang đuổi khách.

Phó Diên Xuyên đứng nán lại vài giây, liếc nhìn tôi một cái.

Ánh mắt ấy có hận thù, có không cam lòng, còn xen lẫn một tia cảm xúc không thể nói rõ.

Anh ta không mở miệng nữa, lặng lẽ quay người bỏ đi.

Tiếng bước chân xa dần.

Chu lão nhìn chằm chằm mặt nước, bỗng nhiên nói: “Tiểu Tô, cậu chồng cũ này của cháu, mắt nhìn người tệ thật.”

Tôi cười khẽ: “Quả thật là tệ ạ.”

“Năm xưa cậu ta chê dự án của Phương Vũ, coi nó là rác rưởi.”

“Bây giờ dự án của Phương Vũ định giá hai mươi tỷ, cậu ta có quỳ xuống cầu xin cũng không tới lượt.”

Chu lão gật gù: “Tầm nhìn là thứ chẳng liên quan gì đến tiền bạc cả.”

Ông lại nói thêm: “Mấy mảnh đất cháu mua hồi đó, cháu biết bây giờ có giá bao nhiêu không?”

Tôi hơi khựng lại: “Chắc là tăng không ít ạ.”

“Tăng gấp mười hai lần.” Chu lão mỉm cười, “Quy hoạch khu đô thị mới vừa được phê duyệt, mấy mảnh đất của cháu lại nằm ngay vùng lõi, sau này chính là trung tâm thành phố.”

“Chỉ tính riêng tiền đất thôi, trong tay cháu bây giờ đã nắm chắc hơn hai trăm triệu tệ rồi.”

Tôi thực sự không ngờ lại nhanh đến vậy.

“Cũng là trùng hợp thôi ạ.” Tôi đáp.

Chu lão liếc nhìn tôi một cái, không vạch trần.

Ra khỏi nhà Chu lão, trời đã bắt đầu sẩm tối.

Tôi đi tới cạnh xe, vừa kéo cửa thì một giọng nói từ phía sau cất lên.

“Tô Thanh Dung.”

Tôi ngoảnh lại, Phó Diên Xuyên đang tựa vào tường, tay kẹp điếu thuốc lá, đốm lửa lập lòe trong bóng tối.

Anh ta đến từ lúc nào? Đứng lì ở đây nãy giờ sao?

“Có phải cô đã nói xấu tôi trước mặt Chu lão tiên sinh không?”

Tôi nhìn anh ta: “Chúng tôi không bao giờ bàn luận về những người và những việc không liên quan.”

Anh ta sững người một lát, rồi như bị đạp trúng đuôi, giọng bất ngờ gắt gỏng hẳn lên.

“Không liên quan?”

“Làm sao tôi có thể là người không liên quan được?”

“Tôi là chồng cũ của cô! Chúng ta yêu nhau năm năm, kết hôn ba năm, làm sao tôi lại là người không liên quan?”

Anh ta vứt điếu thuốc xuống đất, dùng mũi giày di đi di lại mấy cái thật mạnh.

“Tôi biết cô hận tôi, tôi biết cô hận tôi vì chuyện của đứa bé đó…”

“Nhưng đứa bé đó cũng là con của tôi mà! Cô tưởng tôi không đau lòng sao?”

Giọng anh ta run rẩy.