“Không rõ.” Tôi dời mắt về phía cánh cửa phòng họp sắp mở, giọng nhẹ bẫng, “Nhưng dù có đến, cũng muộn rồi.”

Ngay khi cánh cửa phòng họp bật mở, những tiếng thì thầm trò chuyện bên trong đồng loạt im bặt, mọi người nhất tề ngước lên.

Trong tích tắc, không khí đặc quánh lại.

Dọc hai bên chiếc bàn dài là đội ngũ nòng cốt quyền lực nhất của Tinh Lâm.

Gồm vài vị cổ đông lão làng, có cả những nhân tố mới lọt vào ban ra quyết định trong những năm gần đây, và ở vị trí đầu tiên, là sếp Lưu của tập đoàn Thịnh Viễn, cùng hai nhân vật cộm cán cực kỳ có tiếng nói trong giới.

Hiển nhiên, bọn họ đều không ngờ tôi lại chọn cách trở về, và với một phong thái như thế này.

Ánh mắt tôi điềm tĩnh, sải bước về phía chiếc ghế trống bấy lâu ở cuối bàn dài, kéo ghế, rồi chậm rãi ngồi xuống.

Không lời giới thiệu dông dài, cũng không buồn lấy lệ đôi ba câu chào hỏi.

Bởi lẽ, điều đó là không cần thiết.

Khoảnh khắc tôi ngồi xuống, chính là câu trả lời rõ ràng nhất.

Cuối cùng, một người cũng tỉnh mộng, mỉm cười lên tiếng: “Thẩm tổng, lâu rồi không gặp. Cứ tưởng cô định bỏ bê công việc mãi chứ.”

Tôi nhấc mắt nhìn người vừa lên tiếng, khẽ cười nhạt.

“Vài năm qua vướng bận chút việc tư, làm trễ nải. Để mọi người chê cười rồi.”

Câu nói nhẹ bẫng tựa lông hồng.

Nhưng hai chữ “việc tư” vừa rơi xuống, sắc mặt mấy vị ngồi quanh bàn liền trở nên tế nhị.

Đâu ai ở đây là kẻ ngốc.

Chuyện nhà họ Cố và Thẩm Tri Ý ly hôn, giới trong ngành đã râm ran tin đồn. Nay ở ngay thời điểm nhạy cảm này, cô lại quay lại Hội đồng quản trị Tinh Lâm, ẩn ý đằng sau không thể rõ ràng hơn.

Sếp Lưu là người bật cười đầu tiên.

“Về là tốt rồi.” Ông nâng chén trà, giọng điệu vô cùng thân thuộc, “Nói thật, mấy năm không thấy cô trên bàn đàm phán, tôi đúng là có chút không quen.”

Câu nói vừa thốt ra, ánh mắt vài người trong phòng đã rục rịch thay đổi.

Vì đây không phải là những lời sáo rỗng xã giao.

Điều này chứng tỏ, mối quan hệ cá nhân giữa tôi và sếp Lưu, sâu sắc hơn những gì bọn họ vẫn tưởng tượng.

Và sự “sâu sắc” đó, chính là điểm mù mà trước đây rất nhiều người chưa từng thấu suốt.

Tôi đón lấy tập hồ sơ từ tay thư ký, lật trang đầu tiên, giọng nói vẫn rất bình ổn.

“Nếu đã đến đông đủ, vậy bắt đầu thôi.”

Khi cuộc họp bắt đầu, mọi thăm dò và xã giao lập tức được cất giấu đi.

Tôi lắng nghe thư ký báo cáo dự án giai đoạn này, thỉnh thoảng cúi xuống đánh dấu, thần thái ung dung tự tại đến mức khiến người ta tưởng chừng như quên mất, tôi đã bỏ trống vị trí này ròng rã ba năm.

Thế nhưng, chính sự ung dung ấy, lại là thứ đáng sợ nhất.

Vì nó chứng minh rằng, dù ngắt quãng ba năm, tôi vẫn có thể nắm bắt nhịp điệu của mọi thứ ở đây không sai một nhịp.

Giữa chừng, khi đến khâu phê duyệt quỹ mới, một thành viên mới trong ban hội đồng đã đưa ra ý kiến trái chiều so với phương án ban đầu, với giọng điệu vô cùng gay gắt, rõ ràng muốn mượn cơ hội này dò xét xem quyền lực trong tay tôi thực sự còn lại bao nhiêu.

“Tôi cho rằng hướng đi này rủi ro quá lớn, nhất là vào thời điểm hiện tại, không đáng để chúng ta tiếp tục rót vốn vào đường đua công nghệ y tế.”

Lời nói vừa rơi, cả phòng họp lặng ngắt trong hai giây.

Rất nhiều người không lên tiếng, hiển nhiên đang chờ đợi phản ứng từ tôi.

Tôi lật đến trang đó, liếc mắt qua mấy con số, rồi ngẩng lên, giọng đều đều không pha chút hỉ nộ.

“Triệu đổng, ông nói rủi ro lớn, tôi đồng ý.”

Người kia dãn mặt, có vẻ đắc ý nghĩ rằng tôi sắp nhượng bộ.

Nhưng giây tiếp theo, tôi nhẹ nhàng gấp hồ sơ lại.

“Nhưng ông chỉ nhìn thấy rủi ro, mà không nhận ra thời cơ.”