“Chị bớt làm ra vẻ bình tĩnh đi.” Bối cảnh bên đó hơi ồn ào, loáng thoáng có tiếng người qua lại. “Chị có biết mấy ngày nay tôi sống ra sao không? Chị cắt thẻ của tôi, chủ nhà bên này ra tối hậu thư rồi. Để nộp tiền nhà, tôi phải cắm mấy cái túi xách rồi đấy. Chị hài lòng chưa?”

Cô ta nói với cái giọng trịch thượng lẽ-đương-nhiên như thường lệ. Cứ như thể mọi khó khăn của cô ta hoàn toàn do một tay tôi gây ra.

“Cô gọi cuộc điện thoại này là muốn tôi mủi lòng à?” Tôi hỏi.

“Tôi chỉ đang nói sự thật cho chị biết thôi.” Cô ta mất kiên nhẫn. “Anh tôi bảo, chị dạo này bị điên rồi, điện thoại không thèm nghe, còn chặn số. Chị tưởng làm vậy là phủi sạch quan hệ được hả? Tôi cho chị biết, không dễ thế đâu.”

“Thế cô muốn gì.”

“Rất đơn giản.” Cô ta cười gở. “Tiếp tục chuyển tiền qua đây. Chị đã hứa với bố mẹ tôi là lo cho tôi ăn học đến lúc tốt nghiệp. Chị cắt giữa chừng, là vi phạm lời hứa. Nếu tôi đem chuyện này đến giăng băng rôn dưới công ty chị, rêu rao chị bạo hành du học sinh, ép tôi ngủ ngoài gầm cầu, chị nghĩ hậu quả sẽ thế nào.”

Đầu ngón tay tôi gõ nhẹ trên mặt bàn.

“Cô cứ thử xem.” Tôi nói. “Nhân tiện, đem luôn mấy khoản tiền bất minh chảy vào tài khoản của cô trong mấy tháng qua ra cho mọi người chiêm ngưỡng luôn thể.”

Đầu dây bên kia đột nhiên im bặt.

“Chị nói cái gì?” Giọng cô ta vút cao. “Tiền bất minh gì chứ, đó là tiền của gia đình tôi.”

“Tiền của gia đình cô?” Tôi khẽ nhắc lại. “Thần kỳ thật đấy. Thu nhập hàng tháng của gia đình cô là bao nhiêu, chi tiêu bao nhiêu, bố mẹ cô trong lòng không có sổ sách à. Những khoản tiêu xài hàng hiệu mà cô khoe trên mạng, là do chủ nhà tặng thêm, hay là từ trên trời rơi xuống.”

Nhịp thở đầu dây bên kia hơi rối loạn.

“Chị lén xem sao kê của tôi?” Cô ta gằn từng chữ.

“Cô quên rồi sao.” Tôi nói. “Những khoản tiền đó, một phần là từ tài khoản của tôi chuyển sang cho anh cô, rồi từ anh cô mới tuồn ra ngoài. Tôi có bản lưu hoàn chỉnh. Và cả những tin nhắn khóc than ỉ ôi vay tiền của cô nữa.”

Tôi mở một tệp văn bản trên máy tính. Đó là bảng mốc thời gian tôi sắp xếp trong mấy ngày qua.

“Cố Hân Đồng.” Tôi gọi thẳng tên cô ta. “Nếu cô thực sự chỉ là tiêu hoang, chỉ vì đầu óc ngu muội, bị người ta lừa mua ba cái đồ hão huyền. Tôi cũng cắn răng cho qua. Tuổi trẻ ai chẳng dại dột vài lần. Nhưng nếu cô biết rõ mình đang làm cái gì, thì tính chất lại khác hẳn.”

“Chị đang đe dọa tôi?” Cô ta cao giọng.

“Không.” Tôi đáp. “Tôi chỉ đang thông báo sự thật cho cô. Tôi đã sao lưu tất cả đống bằng chứng này rồi. Nếu rủi có ngày có người tìm đến điều tra, tôi sẽ không tiếp tục bao che cho các người như trước nữa. Tôi sẽ khai ra mọi thứ mình biết.”

Đầu dây bên kia im lặng một lúc lâu. Chỉ còn tiếng bước chân lờ mờ.

“Chị thay đổi rồi.” Cô ta bỗng nói. “Ngày xưa chị không thế này. Chị từng rất mềm yếu, tôi chỉ cần ỉ ôi vài câu là chị mủi lòng. Sao giờ chị tàn nhẫn thế.”

“Tôi cũng muốn hỏi cô.” Tôi nói. “Ngày xưa có phải cô cũng không như thế này không. Chí ít khi tôi mới quen cô, cô còn biết ngại ngùng lúc mở miệng xin tiền.”

Tôi ngừng một lúc. “Con người ai rồi cũng thay đổi. Chỉ là hướng đi khác nhau mà thôi.”

“Chị tưởng cảnh sát sẽ tin chị à?” Cô ta cười khẩy, cố gắng vớt vát chút uy thế. “Chị tưởng tôi ngu chắc, có để lại bằng chứng gì đâu. Đó chỉ là tiền học phí và sinh hoạt phí bình thường. Chị mà dám bêu rếu, tôi sẽ bảo chị do cay cú chuyện ly hôn nên muốn trả thù.”

“Đến lúc đó để xem ai đáng tin hơn.” Tôi nói. “Một đứa suốt ngày xúng xính đồ hiệu trên mạng xã hội, và một nhân viên quèn làm công ăn lương trả góp hàng tháng. Hơn nữa, những ‘thành tích bất hảo’ của công ty anh cô trước kia, không phải không ai biết đâu.”

Cô ta đột nhiên cao giọng.