17
Cuối tuần, Lương Tự đến đón Dương Dương.
“Đồ nội thất trong nhà anh đã thay hết rồi, em có muốn qua kiểm tra không?”
“Được, tôi qua xem.”
May mắn là vết thương của Dương Dương chỉ cần khâu lại, không bị chấn động não, ngày hôm sau đã xuất viện.
Theo luật, Lương Tự có quyền thăm con, tôi không thể vì một tai nạn mà ngăn anh tiếp xúc với con.
Lần nữa trở lại căn nhà đó.
Nó gần như đã trở về như lúc tôi rời đi.
Phong cách gỗ ấm áp.
Tất cả đồ nội thất đều dán miếng chống va đập.
Ngoài ra, trên sàn phòng khách còn trải một tấm thảm lông dày, bên trên đặt rất nhiều đồ chơi mới.
“Bố ơi, mấy cái này là cho con sao?”
Nhìn thấy đồ chơi, mắt Dương Dương sáng lên.
Nhưng không có sự cho phép của Lương Tự, nó không dám chạm vào.
Lương Tự xoa đầu nó, ánh mắt dịu dàng.
“Đều là cho Dương Dương, con chơi đi.”
Dương Dương chăm chú nghịch đồ chơi mới, Lương Tự ra hiệu cho tôi vào phòng làm việc nói chuyện.
“Giang Ninh, anh thật sự muốn tái hôn với em.”
Thấy tôi không nói gì, anh tiếp tục thuyết phục.
“Chúng ta ở bên nhau nhiều năm như vậy, hiểu rõ nhau, loại tình cảm gắn bó này người khác rất khó thay thế.”
“Anh biết chuyện trước đây đã làm em tổn thương, nhưng không phải cố ý, hơn nữa anh đã thử rồi, phát hiện cũng chỉ đến thế thôi, nếu em không tin anh có thể đưa ra điều kiện.”
“Một gia đình hoàn chỉnh có lợi cho sự phát triển tâm lý của Dương Dương, trên con đường trưởng thành của nó cũng cần sự đồng hành của người cha.”
“Ngoài anh là cha ruột, sẽ không có người đàn ông nào thật lòng đối tốt với một đứa trẻ không phải con mình.”
Tôi nhìn thẳng vào ánh mắt chắc chắn của Lương Tự.
Lời anh nói quả thật có sức thuyết phục.
Nhưng…
“Lương Tự, anh biết không?”
“Chúng ta yêu nhau hai năm, kết hôn tám năm, tôi từng nghĩ dù tình cảm có nhạt nhẽo đến đâu, mười năm bên nhau cũng đã mọc rễ kết thịt, không thể cắt bỏ.”
“Nhưng anh chỉ cần một nhát dao đã chặt đứt nó.”
Lúc đó nhìn vết thương của mình chảy máu không ngừng, tôi từng nghĩ mình sẽ đau đến chết.
“Nhưng khi bước ra khỏi cuộc hôn nhân đó, nhìn lại mối quan hệ này, tôi bỗng phát hiện, không có anh cuộc sống của tôi còn tốt hơn.”
“Anh nghĩ anh đối xử lạnh lùng với cô gái kia sẽ khiến tôi hả giận, nhưng chính điều đó lại khiến tôi nhìn rõ sự ích kỷ của anh.”
“Anh nói Dương Dương cần cha, nhưng với anh đứa trẻ cũng chỉ là công cụ giúp anh có cảm giác ưu việt.”
“Sau khi tôi trở thành vợ anh, anh không còn muốn tốn tâm sức cho tôi nữa, anh nói đời sống vợ chồng giống như làm nghĩa vụ, là vì anh thậm chí còn chẳng thèm làm màn dạo đầu qua loa.”
“Anh đối xử với mọi người đều rất thực dụng, cần thì nhặt lên, không cần thì vứt đi.”
“Lương Tự, anh thấy công việc nhàm chán, hôn nhân nhàm chán, có phải vì bản thân anh vốn đã là một người nhàm chán không?”
“Ở bên anh, tôi cũng trở nên nhàm chán.”
“Vì vậy, tôi tuyệt đối không thể tái hôn với anh!”
Nói xong tôi định rời đi, Lương Tự lạnh lùng mỉa mai.
“Tôi nhàm chán? Còn cậu bạn trai trẻ của em thì thú vị lắm sao? Đừng quên tuổi của em bây giờ, cậu ta chỉ ham cái mới, tin hay không chẳng bao lâu nữa cậu ta sẽ chê em già.”
Tôi quay người lại, không hề bị lời anh làm tổn thương, mỉm cười hỏi.
“Sao vậy? Bị tôi nói trúng tim đen rồi à?”
18
Nửa năm sau, tôi nhận lời cầu hôn của Tiêu Mộ Thanh.
Duyên phận giữa người với người thật sự rất kỳ diệu.
Ở bên nhau mười năm cũng không bằng sự hòa hợp của nửa năm quen biết.
Tiêu Mộ Thanh giống như được ông trời đưa đến trước mặt tôi, bước vào gia đình nhỏ của chúng tôi.
Anh có thêm một đôi cha mẹ yêu thương nhau, còn bố mẹ tôi lại có thêm một đứa con trai.
Tôi cũng từng tò mò hỏi mẹ.
Vì sao ngay từ đầu bà đã chắc chắn Tiêu Mộ Thanh là người tốt.