“Thông gia, đây là chuyện công ty chúng tôi, ông đừng xen vào.”

Mẹ chắn trước mặt bà, nhìn chằm chằm thẻ ra vào rơi dưới đất.

“Bà đã biển thủ bao nhiêu công quỹ?”

“Anh ta nói nhăng nói cuội, tôi hoàn toàn không làm.”

Phương Tuệ khom người nhặt chìa khóa, tay run đến mức mấy lần đều không nắm được.

Người đàn ông trong điện thoại cười lạnh.

“Phương Tuệ, bà đừng giả vờ vô tội.”

“Phòng tài chính công ty đã điều tra khoản hơn sáu triệu tệ đó. Bà bảo tôi lập một công ty vỏ bọc để nhận tiền, giờ lại muốn phủi sạch trách nhiệm sao?”

Cố Minh Xuyên đột nhiên lao tới ngắt cuộc gọi.

“Đủ rồi.”

Anh ném điện thoại trở lại bàn trà, lồng ngực phập phồng dữ dội.

“Chỉ một câu của người ngoài mà mọi người cũng tin?”

Bố nhặt tập hồ sơ màu xanh, rút một xấp biên lai ngân hàng từ ngăn kẹp.

Phần ghi chú của mỗi khoản chuyển tiền đều viết là đầu tư dự án, nhưng tài khoản nhận lại chuyển tiền ra thành nhiều đợt ngay trong ngày tiền về.

Trong đó, bốn triệu tệ được chuyển vào tài khoản nhà cung cấp của công ty nơi Phương Tuệ làm việc.

Số còn lại vào tài khoản cá nhân của một người họ Tôn.

Tôi đặt biên lai trước mặt bà.

“Hồng Khải Thương mại không phải công ty dự án, mà là kênh hai người dùng để lấp sổ sách.”

Phương Tuệ lùi nửa bước, miệng vẫn phủ nhận.

“Tôi không hiểu những thứ này, là Minh Xuyên bảo tôi ký bảo lãnh.”

“Mẹ, mẹ đừng đẩy hết mọi chuyện cho con.”

Cố Minh Xuyên đột ngột quay đầu, giọng thêm phần hoảng loạn.

“Công ty Hồng Khải Thương mại là do mẹ bảo Tôn Khải Vinh đăng ký.”

“Cũng chính mẹ nói chỉ cần lấp được khoản thiếu hụt của công ty thì cuộc kiểm toán cuối năm sẽ không phát hiện.”

Hai mẹ con nhìn nhau qua bàn trà, sự ăn ý trước đó lập tức rạn vỡ.

Phương Tuệ giơ tay tát anh một cái.

“Mẹ làm vậy vì ai?”

“Nếu không phải con lấy tiền hàng của khách đi đầu tư hợp đồng tương lai, mẹ có cần giật gấu vá vai không?”

Cố Minh Xuyên ôm mặt, cả người cứng đờ tại chỗ.

Tôi nắm được mấu chốt trong lời bà.

“Người đầu tiên chiếm dụng tiền công ty là Cố Minh Xuyên?”

Phương Tuệ nhận ra mình lỡ lời, lập tức ngậm chặt miệng.

Bố lật đến phụ lục phía sau hợp đồng vay.

Ở đó kẹp một bản ghi chép viết tay, ghi số tiền Cố Minh Xuyên thua lỗ qua mấy lần đầu tư.

Lần đầu chín trăm nghìn tệ, lần thứ hai một triệu bảy trăm nghìn tệ, lần cuối lên đến ba triệu tám trăm nghìn tệ.

Sáu triệu bốn trăm nghìn tệ không được dùng làm ăn vật liệu xây dựng mà để bù khoản thiếu hụt.

“Khoản anh nợ vốn không chỉ có năm triệu sáu trăm nghìn tệ.”

Tôi nhìn Cố Minh Xuyên.

“Trước tiên anh động vào tiền của khách hàng, sau đó Phương Tuệ lại biển thủ tiền công ty để bù giúp anh.”

“Hai người vay lãi cao vì muốn lấp cả hai cái hố cùng lúc.”

Cố Minh Xuyên buông tay đang ôm mặt, trong mắt nổi đầy tia máu.

“Anh chỉ phán đoán sai một lần.”

“Chỉ cần cho anh thêm một khoản vốn, anh có thể kiếm lại số tiền đã thua.”

Mẹ tức đến giọng run rẩy.

“Đến bây giờ cậu vẫn còn nghĩ đến gỡ vốn sao?”

“Cô biết gì chứ?”

Cố Minh Xuyên bỗng quát mẹ.

“Khi đó thị trường sắp đảo chiều. Nếu nền tảng không cưỡng chế đóng vị thế, cháu đã không thua.”

Bố chắn trước mặt mẹ, lạnh lùng nhìn anh.

“Vì vậy cậu nhắm vào nhà của Ninh Ninh, định thế chấp ba triệu tệ để đầu tư tiếp.”

“Cháu đã nói đó là vốn xoay vòng.”

“Xoay vòng đi đâu?”

Tôi cầm phiếu xét duyệt sơ bộ, chỉ vào mục tài khoản nhận tiền.

Tài khoản ở đó không thuộc Công ty Hồng Khải Thương mại mà thuộc một công ty tư vấn đầu tư.

Cố Minh Xuyên nhìn theo ngón tay tôi, sắc mặt lập tức thay đổi.

Rõ ràng anh không ngờ tờ biểu mẫu này lại ghi công dụng rõ đến thế.

Phương Tuệ vội nhét những hợp đồng rải rác vào túi.

“Hôm nay không nói nữa.”

“Đây là đồ của nhà tôi, tôi phải mang tất cả đi.”

Mẹ giữ tập hồ sơ màu xanh lại.

“Bên trong có tài liệu giả mạo chữ ký của con gái tôi, không được thiếu một tờ.”

Phương Tuệ dùng sức giằng co, bìa nhựa của tập hồ sơ bị kéo rách một đường.

Ngăn kẹp theo đó bung ra, một chiếc USB nhỏ màu đen rơi xuống đất.

Nhìn thấy thứ đó, sắc mặt Cố Minh Xuyên còn khó coi hơn lúc nãy.

Anh giơ chân định giẫm, tôi đã nhặt USB lên trước một bước.

“Trong này là gì?”

“Tài liệu thông thường của công ty.”

“Nếu là tài liệu thông thường, tại sao anh muốn hủy nó?”

Cố Minh Xuyên đưa tay về phía tôi, giọng đột nhiên dịu xuống.

“Ninh Ninh, đưa nó cho anh.”

“Có những việc em biết càng nhiều thì càng khó kết thúc.”

Tôi nắm USB trong lòng bàn tay.

“Từ khoảnh khắc anh giả mạo chữ ký của em, chuyện đã không thể kết thúc êm đẹp.”

Bố lấy điện thoại, gọi thẳng cho cảnh sát.

Nghe địa chỉ được đọc lên, Phương Tuệ đột ngột lao về phía cửa.

Khóa cửa vừa vặn mở, thang máy bên ngoài đúng lúc vang lên một tiếng khẽ.

Hai người đàn ông lạ mặt bước ra hành lang.

Một người trong số họ cầm ảnh, nhìn thẳng Cố Minh Xuyên.

“Anh Cố, khoản nợ đến hạn tối nay.”

“Anh chuẩn bị tiền xong chưa?”

11

Cố Minh Xuyên chắn ở cửa, gượng nặn ra một nụ cười.

“Cho tôi thêm hai ngày, tôi đã tìm được tài sản thế chấp rồi.”

Người đàn ông nhìn qua vai anh, ánh mắt dừng ở phiếu xét duyệt sơ bộ trong tay tôi.