Cách vài phút, cô út lại lên tiếng: “Tử Hào, cháu đừng quá tự trách, mọi người đều nhìn thấy cả, biết người làm con như cháu đã cố hết sức rồi. Có một số người… chúng ta cũng không thể gượng ép.”
Chú hai gửi một câu: “Tình Tình à, nếu cháu cũng đang kẹt tiền thì cứ nói thẳng, mọi người có thể cùng nhau nghĩ cách, nhưng cháu không thể giống như bây giờ, vờ như không thấy gì được.”
Chị họ cũng nhắn tin riêng cho tôi: “Tình Tình, em nghĩ thế nào vậy? Cho dù có hiểu lầm với bên Tử Hào, em cũng không thể thực sự bỏ mặc bác trai được chứ, hay là em cứ đưa tiền trước đi, rồi hai chị em mình âm thầm tra rõ chuyện này sau?”
Tôi không trả lời bất cứ tin nhắn nào.
Tôi mở WeChat Pay, một lần nữa xem lại toàn bộ lịch sử chuyển tiền tối hôm qua từ đầu đến cuối.
Thời gian chuyển: 15 tháng 9 lúc 21:47
Số tiền: 100000.00 tệ
Người nhận: Lâm Tử Hào
Trạng thái: Đối phương chưa xác nhận nhận tiền, đã hủy bỏ
Tôi lại mở khung chat với Lâm Tử Hào, kéo lên trên, lật lại đoạn hội thoại của chúng tôi mấy ngày nay.
Lúc 3 giờ 12 phút chiều ngày 15 tháng 9, nó nhắn cho tôi một tin: “Chị gái, bố bị xuất huyết não kiểm tra ở bệnh viện huyện, đã đưa thẳng vào ICU rồi. Bác sĩ nói phải sắp xếp phẫu thuật ngay lập tức, cần chuẩn bị khoảng 20 vạn.”
Lúc đó tôi đang họp dự án, điện thoại để chế độ im lặng, đến khi tôi thấy tin nhắn thì đã gần 5 giờ chiều. Tôi gọi lại ngay lập tức nhưng nó không nghe máy.
Tôi nhắn lại một câu: “Tử Hào, tình hình bác trai bây giờ thế nào rồi? Đã phẫu thuật chưa?”
Mười mấy phút sau Lâm Tử Hào nhắn lại: “Vẫn chưa lên bàn mổ, đang chờ xoay tiền. Chị gái, nếu bên chị xoay xở được thì cho em vay trước một ít, em bên này chắp vá lung tung mới gom được 5 vạn.”
Tôi nói: “Chị chỉ gom được 10 vạn, định để năm sau cưới hỏi, nhưng bây giờ bệnh của bác quan trọng hơn, chị chuyển hết cho em.”
Nó đáp: “Chị gái, chị trượng nghĩa quá, món nợ ân tình này em sẽ khắc ghi. Đợi bố khỏe lại, em nhất định sẽ tìm cách trả chị.”
Tôi nói: “Đừng nói chuyện trả hay không trả nữa, giữ được mạng người là quan trọng nhất. Rm gửi số tài khoản ngân hàng cho chị, chị lập tức chuyển qua cho em.”
Nhưng nó lại trả lời: “Chuyển thẳng qua WeChat cho em đi, bệnh viện bên này đang cần gấp tiền mặt, em chạy đi rút ra cho tiện.”
Tôi hỏi: “Hạn mức nhận tiền WeChat của em có đủ không?”
Nó đáp: “Đủ dùng, chị cứ chuyển là được.”
Sau đó, tan làm về đến phòng trọ, tôi đã chuyển tiền cho nó vào lúc 9 giờ 47 phút tối theo lời nó nói.
Toàn bộ quá trình nhìn bề ngoài không có kẽ hở nào.
Nhưng bây giờ ngẫm lại, tôi cứ thấy gợn gợn vài chỗ.
Thứ nhất, tại sao nó thà đi lòng vòng dùng WeChat cũng không cho tôi số thẻ để chuyển khoản ngân hàng? Nếu nói tiện, đóng viện phí trực tiếp qua tài khoản bệnh viện chẳng phải nhanh hơn sao?
Thứ hai, nó bảo phải đi rút tiền mặt đem nộp cho bệnh viện, nhưng thời buổi này bệnh viện toàn quẹt thẻ hoặc quét mã QR ở quầy, nhất quyết ôm một cục tiền mặt đến để làm gì?
Thứ ba, nó nói mồm là tự gom được 5 vạn, cộng với 10 vạn của tôi là tổng cộng 15 vạn, vẫn còn thiếu 5 vạn so với con số 20 vạn mà bác sĩ yêu cầu. Khoản thiếu hụt đó nó định lấy ở đâu ra?
Càng nghĩ sâu, tôi càng cảm thấy bất an.
Tôi vào trang cá nhân của Lâm Tử Hào, lướt từ dạo gần đây trở về trước.
Bài đăng mới nhất là chiều hôm qua: “Trời sập đến nơi rồi, bố đột nhiên xuất huyết não phải vào ICU, xin mọi người giúp đỡ, giúp gia đình tôi vượt qua ải khó khăn này.” Bên dưới kèm theo bức ảnh bệnh án và bảng kê chi phí.
Trên tờ hóa đơn viện phí ghi rõ ràng “Phẫu thuật cấp cứu xuất huyết não”, mục tổng chi phí là “198.000 tệ”.
Tôi lướt tiếp lên trên.