Cha ta lạnh lùng nói:

“Đáng đời! Loại người này nên bị trời phạt!”

Nương ta hiếm khi không phản bác, gắp đồ ăn cho ta rồi nói:

“Loại người có mắt không tròng như vậy nên chịu trừng phạt thế này.”

Ta không nói gì, ngay cả nhìn cũng lười nhìn hắn.

Đêm đó, ta ngủ yên ổn ngọt lành.

Sáng hôm sau thức dậy, lúc chuẩn bị tiếp tục lên đường, lại phát hiện Sở Tiệp đang dựa bên xe ngựa, ngó nghiêng tìm gì đó.

Cha ta vội đuổi hắn đi, chán ghét nói:

“Mau cút! Đừng để ta nhìn thấy ngươi thêm lần nào nữa!”

Nhưng Sở Tiệp bám chặt vào xe ngựa, đuổi thế nào cũng không chịu đi.

“Ở đây có mùi của Loan nhi! Loan nhi ở bên trong! Loan nhi, nàng xuống đây!”

Ta đi tới, lạnh nhạt nói với hắn:

“Tránh ra.”

Hắn lập tức vội lùi lại, đánh giá ta mấy lần rồi thử gọi:

“Loan nhi? Nàng là Loan nhi! Nàng có phải Loan nhi không?!”

Hành vi ngốc nghếch, nhưng niềm vui mừng trong mắt hắn không thể che giấu.

Giống như một người tìm lại được con búp bê thất lạc đã lâu, kích động và vui sướng như thế.

“Ta sai rồi, Loan nhi, ta thật sự biết sai rồi! Nàng đừng không để ý đến ta có được không? Bây giờ ta đã biết kiếm tiền rồi!”

“Ta sẽ kiếm thật nhiều thật nhiều tiền để mua lại trang sức cho nàng! Loan nhi, nàng đừng giận nữa…”

Nói rồi, nước mắt hắn không ngừng rơi xuống.

Hắn cẩn thận ngẩng đầu nhìn phản ứng của ta. Ta thản nhiên nói:

“Xin lỗi, ngươi nhận nhầm người rồi.”

Hắn ngẩn ra.

“Ồ, cũng phải. Loan nhi sẽ không lạnh băng với ta như thế. Nàng ấy rất yêu ta, tuyệt đối sẽ không đối xử với ta như vậy.”

Ta vòng qua hắn bước lên xe ngựa. Xe lập tức khởi hành, không dừng lại giây nào.

Cha ta vén rèm xe, lạnh lùng mỉa mai:

“Kết cục này đều là do hắn tự gây nghiệt!”

Nương ta cũng chẳng có sắc mặt tốt với hắn, phụ hoạ mắng rất nhiều câu.

Ta nhàn nhạt cười.

“Không cần quản hắn. Đời này hắn sẽ sống trong hối hận đau đớn.”

Như vậy, có lẽ mới là kết cục tàn nhẫn nhất dành cho hắn.