QUAY LẠI CHƯƠNG 1 : https://vivutruyen2.net/loi-noi-doi-dep-de/chuong-1

Tôi đau lòng nhìn gương mặt con bé.

Tôi biết tuổi thơ vô ưu vô lo của Thanh Thanh đã chính thức kết thúc từ hôm nay.

Trì Duệ cúi đầu đứng trước mặt tôi.

Anh không nói gì, chỉ là bàn tay buông bên người không ngừng siết chặt rồi lại buông ra, gân xanh nổi rõ.

Một lát sau, Thanh Thanh đột nhiên ngẩng đầu nhìn anh, giọng khản đặc:

“Ba, ba có biết không? Mẹ thật sự rất yêu con.”

Trì Duệ khựng lại, rồi dứt khoát gật đầu.

Thanh Thanh lại lắc đầu:

“Ba, con nói ba không hiểu.

Mẹ cố ý nói con học kém là để ba tự mình phát hiện ra con giỏi, như vậy ba mới càng thương con hơn.

Ba đã vắng mặt ba năm trong sự trưởng thành của con, chỉ khi ba tự mình phát hiện từng chút một, mới có cảm giác tham gia, mới khơi dậy được tình yêu thương của ba.”

Tôi kinh ngạc nhìn Thanh Thanh, giây lát sau, tôi chỉ có thể cười khổ.

Đứa trẻ ngốc, con đã hiểu mọi thứ, sao còn nói ra chứ…

Thanh Thanh ngồi bệt xuống đất, tiếp tục nói:

“Mẹ đánh con cũng là vì con.

Ba thấy những vết thương trên người con thì sẽ liên tưởng rằng mẹ ba năm nay nhất định rất tệ với con, thậm chí thường xuyên bạo hành con.

Ba sẽ hận mẹ, nhưng nhiều hơn sẽ là áy náy với con, như vậy ba sẽ càng đối xử tốt với con hơn.”

Trì Duệ nhắm mắt lại, gương mặt đầy đau đớn.

“Không chỉ như vậy đâu, những thứ mẹ bắt con học đều là kỹ năng thiết yếu trong cuộc sống.”

“Con nghĩ, mẹ thậm chí đã nghĩ tới kết cục xấu nhất – đó là ba sẽ không tốt với con, hoặc ba không muốn nhận con.”

“Như vậy thì ít nhất những gì mẹ dạy con cũng đủ để con không bị chết đói.”

Nói xong, con bé ngồi bệt xuống đất, lặng lẽ rơi nước mắt.

Còn Trì Duệ, sau một hồi im lặng dài, bỗng “phịch” một tiếng quỳ xuống đất.

Anh há miệng, mấy lần không nói nên lời.

Nước mắt theo gò má rơi xuống sàn, từng giọt từng giọt, ngày càng nhiều.

Anh đưa tay, nắm chặt lấy tay tôi, giọng nghẹn ngào đến gần như không nghe được:

“Xin lỗi em… vợ ơi, xin lỗi em!”

“Anh sao lại mù quáng như thế này, sao lại khốn nạn như thế này…”

“Anh có người vợ tốt như vậy, chúng ta có đứa con gái ngoan như vậy, tại sao… tại sao anh lại không nhìn thấy…”

“Anh đáng chết, anh thật sự đáng chết! Vợ ơi, đừng đi có được không… em mở mắt nhìn anh một lần nữa đi…”

Trợ lý Lý và đám vệ sĩ phía sau đều đưa tay lén lau nước mắt.

Tôi nhìn Trì Duệ với gương mặt vô cảm, trong lòng không còn chút cảm giác nào.

Những đau khổ, buồn thương đáng có đã chấm dứt từ ngày ly hôn.

Ba năm cùng con gái nương tựa, tôi sống vừa hạnh phúc vừa trọn vẹn.

Điều tôi hận chỉ là không thể nhìn con lớn lên, không thể tiếp tục nhẹ nhàng ôm con vào lòng.

Nghĩ đến đây, tôi chuyển tầm nhìn sang Thanh Thanh.

Đúng lúc phát hiện con bé đang nhìn Trì Duệ, trên môi hiện lên một nụ cười chế giễu kín đáo.

Trì Duệ lẩm bẩm nói rất nhiều, cảm xúc dường như hơi bình tĩnh lại, chỉ lặng lẽ nhìn chằm chằm gương mặt nhợt nhạt của tôi.

Thanh Thanh liếc anh một cái, đột nhiên lên tiếng:

“Ba, ba biết không? Mẹ thật sự rất yêu ba.

Rất rất yêu ba…”

Con bé vừa nói xong, tiếng gào xé ruột gan của Trì Duệ lại vang khắp phòng bệnh.

Thanh Thanh đưa Trì Duệ trở về nhà của chúng tôi, sau đó nó thuần thục lục ra cuốn nhật ký của tôi.

Trì Duệ run rẩy cầm lấy, mãi không dám mở.

Lâu thật lâu sau, anh mới lật trang đầu tiên.

31/1/2019

Hôm nay là sinh nhật tôi, cũng là ngày tôi và Trì Duệ ly hôn.

Sự kết hợp như đang chế nhạo tôi.

Lý trí nói với tôi, Trì Duệ không yêu tôi.

Sự thiên vị vô cớ của anh dành cho Lục Song Song và sự lạnh nhạt dành cho tôi, từng chút từng chút mài mòn tình yêu của tôi với anh.

Nhưng con người đâu chỉ có lý trí.

Cho dù lý trí bảo tôi đừng yêu anh nữa, cảm xúc vẫn không thể theo ý thức khách quan mà rời bỏ.

May mà tôi còn có con gái bên cạnh.

8/4/2019

Nhà cửa loạn lên.

Đèn trong phòng hỏng, bếp ga trong bếp gặp sự cố, ngay cả vòi sen trong phòng tắm cũng chống lại tôi.

Sếp nói tôi không tập trung làm việc, đồng nghiệp vì tôi mấy lần không tham gia team-building mà sinh ác cảm.

Tôi thật sự rất mệt.

Nhưng, may mà có con gái ở bên tôi.