“Nếu cậu của cô có hành vi bất thường trước và sau khi bố cô xảy ra chuyện, thì sự việc không chỉ dừng lại ở việc chia tiền đâu.”

Tôi ra khỏi văn phòng luật, gọi điện cho chú Lưu.

Điện thoại đổ chuông rất lâu, nhưng không ai nghe máy.

Tôi lại đi đến tiệm tạp hóa hôm nọ.

Ông chủ nói tối hôm qua chú Lưu đã bắt xe về quê rồi.

“Đi vội lắm.”

“Nói là nhà có việc.”

Tôi hỏi ông chủ xem chú ấy có để lại lời nhắn gì không.

Ông chủ ngẫm nghĩ một lát, lấy từ dưới quầy ra một chiếc phong bì nhăn nhúm.

“Ông ấy nói nếu có một cô gái họ Thẩm đến tìm ông ấy, thì đưa cái này cho cô ấy.”

Tôi nhận lấy phong bì.

Bên trong chỉ có một bản photocopy của tờ biên lai cũ.

Tiêu đề biên lai là tiền vật liệu công trường.

Ở cột người nhận tiền, viết tên Đới Phú Cường.

Số tiền là hai triệu tệ.

Ngày tháng, chính xác là một ngày trước khi bố tôi xảy ra chuyện.

07

Tôi vân vê bản photocopy của tờ biên lai đó, đứng trước cửa tiệm tạp hóa cả buổi không nhúc nhích.

Tờ giấy rất mỏng, các góc mép đã bị mồ hôi làm cho mềm oặt.

Nhưng cái tên và số tiền trên đó, lại như những chiếc đinh ghim thẳng vào mắt tôi.

Đới Phú Cường.

Hai triệu tệ.

Ngày tháng vừa vặn là một ngày trước khi bố tôi xảy ra tai nạn.

Tôi hỏi ông chủ.

“Trước khi đi chú Lưu còn nói gì nữa không ạ?”

Ông chủ lắc đầu.

“Ông ấy chỉ bảo, thứ này tốt nhất đừng để người khác nhìn thấy.”

“Còn nói bố cháu không phải kiểu người sẽ hồ đồ khi đang ở trên cao đâu.”

Cổ họng tôi nghẹn lại.

Câu nói này, tôi cũng đã nghĩ tới vô số lần.

Nhưng khi nghe từ miệng người khác nói ra, vẫn khiến tôi ớn lạnh sống lưng.

Tôi gấp gọn tờ biên lai, nhét vào tận đáy túi xách.

Khi rời khỏi tiệm tạp hóa, tôi cố tình đi đường vòng qua hai con phố.

Tôi không chắc cậu tôi có cho người theo dõi tôi hay không.

Nhưng nhìn từ việc hôm đó ông ta có thể xuất hiện chính xác trước cổng công trường, ông ta chắc chắn biết tôi đang điều tra chuyện gì.

Trở lại văn phòng luật, luật sư Tần xem xong bản photocopy, hàng mày cau lại.

“Tờ biên lai này rất quan trọng.”

“Nhưng nó chỉ là bản photocopy.”

“Nếu có thể tìm được bản gốc, hoặc tìm được bên xuất hóa đơn và người trực tiếp xử lý, thì tác dụng sẽ lớn hơn rất nhiều.”

Tôi hỏi.

“Nó có thể chứng minh cậu tôi có liên quan đến cái chết của bố tôi không?”

Luật sư Tần không lập tức trả lời.

Anh ấy đặt tờ giấy xuống bàn.

“Không thể trực tiếp chứng minh.”

“Nhưng có thể chứng minh cậu của cô có giao dịch tiền bạc với dự án công trường vào một ngày trước khi bố cô xảy ra chuyện.”

“Nếu lúc đó bố cô biết khoản tiền này có vấn đề, và vì thế mà xảy ra cãi vã với ông ta, thì sự việc này rất đáng để tiếp tục điều tra.”

Tôi đã nắm bắt được trọng tâm.

“Tại sao tiền vật liệu lại được thu vào tài khoản đứng tên cậu tôi?”

Luật sư Tần gật đầu.

“Đó chính là vấn đề.”

“Nếu ông ta không phải là nhà cung cấp, cũng không phải người của dự án, nhưng lại nhận hai triệu tiền vật liệu, thì rất có thể liên quan đến giao dịch khống.”

Tôi bỗng nhớ lại câu nói dang dở của chú Lưu.

Bố tôi bảo cậu đừng đến ban quản lý dự án tìm người nữa.

Còn nói khoản tiền đó ông ấy sẽ không đưa một cắc nào.

Lẽ nào bố tôi không phải là không cho mượn tiền.

Mà là ông biết cậu tôi đã giở trò gì đó trong công trường.

Luật sư Tần bảo tôi trước tiên cứ giữ lại một bản photocopy.

“Vụ án mẹ cô kiện cô, chúng ta vẫn sẽ chuẩn bị hồ sơ ứng tố bình thường.”

“Ngoài ra tờ biên lai này, tôi khuyên cô tạm thời đừng mang về nhà.”

“Nếu cậu cô biết đồ đang ở trong tay cô, ông ta có thể sẽ làm liều đấy.”

Tôi gật đầu.

Khi bước ra khỏi văn phòng luật sư, trời đã nhá nhem tối.

Điện thoại tôi rung lên mấy cái liền.

Đều là tin nhắn của mẹ tôi.

Tin thứ nhất hỏi tôi đang ở đâu.

Tin thứ hai bảo tôi về nhà ăn cơm.

Tin thứ ba giọng điệu đã thay đổi.

“Có phải mày lại đi gặp luật sư rồi không?”

Tôi nhìn dòng chữ đó, ngón tay khựng lại trên màn hình.

Tôi không trả lời.

Nhưng ngay giây tiếp theo, bà lại gửi tới một tin nữa.

“Thẩm Thanh Hòa, mày cứ nhất quyết phải làm ầm ĩ chuyện trong nhà lên tòa án thì mới vừa lòng sao?”

Tôi nắm chặt điện thoại, bỗng cảm thấy thật nực cười.

Trát hầu tòa là do bà nhờ người đưa đến trước mặt tôi.

Thế mà bây giờ lại thành ra tôi là người làm ầm ĩ chuyện nhà lên tòa án.

Lúc tôi về đến nhà, đèn phòng khách đang bật sáng.

Mẹ tôi ngồi trên ghế sô pha, trước mặt đặt một xấp giấy.

Cậu tôi cũng có mặt.

Mợ ngồi bên cạnh cắn hạt dưa.

Đới Bằng vắt chéo chân, dáng vẻ như đang chờ xem kịch vui.

Tôi vừa bước vào cửa, cậu tôi đã ngẩng đầu lên.

“Thanh Hòa, về rồi đấy à.”

Giọng điệu của ông ta ôn hòa hơn mấy hôm trước rất nhiều.

Càng ôn hòa, lòng tôi càng thắt lại.

Mẹ tôi đẩy xấp giấy trên bàn trà về phía trước.

“Đây là thỏa thuận hòa giải.”

Tôi đứng ở cửa không nhúc nhích.

“Thỏa thuận hòa giải gì?”

Cậu tôi cười cười.

“Mẹ cháu kiện cháu, cũng là do cháu ép bà ấy quá đáng thôi.”

“Mọi người đều là người một nhà, nếu thật sự lôi nhau ra tòa, người ngoài người ta chê cười cho.”

“Cháu trích ra hai triệu từ tiền bồi thường, đưa cho anh họ cháu đóng tiền cọc trước.”