Anh ta hỏi: “Lại có chuyện?”

Tôi nói: “Không phải lại có chuyện. Là chuyện lần này chưa xong.”

________________________________________

9. Xóm không người

Tạ Hành Chu đến đạo quán lúc chạng vạng.

Lần này anh ta không mặc thường phục, mà mặc áo khoác đen của Cục Điều Tra Dị Thường. Lục Minh đi theo sau, trên tay cầm một xấp hồ sơ dày.

Tôi nhìn cái tên trên bìa hồ sơ.

Khu tái định cư Nam An — Hồ sơ mất tích tập thể.

Tôi ngẩng đầu.

“Không phải chỉ nhà Tống Kỳ?”

Tạ Hành Chu nói: “Sau khi điều tra nguồn gốc chiếc gương, chúng tôi phát hiện trong khu Nam An hai năm gần đây có mười bảy hộ gia đình từng mua đồ cũ từ cùng một đường dây. Trong đó có bảy hộ xuất hiện hiện tượng kỳ lạ: người thân thay tính đổi nết, mất ký ức, bữa cơm luôn có thêm bát, và có người nghe thấy tiếng đào đất dưới gầm giường.”

Lục Minh tiếp lời, giọng nặng nề: “Nhưng không phải ai cũng may mắn như Tống Kỳ. Có ba hộ đã chuyển đi, không rõ tung tích. Hai hộ khai rằng cả nhà bình thường, nhưng hàng xóm nói họ ban ngày không ra ngoài, tối nào cũng nấu cơm lúc bảy giờ. Một hộ đã bỏ trống, trong nhà chỉ còn bàn ăn và gương.”

Tôi cầm hồ sơ, lật từng trang.

Ảnh hiện trường.

Bàn ăn.

Gương cũ.

Bát cơm thứ năm.

Vệt bùn dưới gầm giường.

Mỗi nhà đều có điểm khác nhau, nhưng tất cả đều có cùng một ký hiệu cực nhỏ khắc ở mặt sau gương.

Con mắt không đồng tử.

Tôi hỏi: “Đường dây đồ cũ đâu?”

“Biến mất rồi. Chủ quầy nói những món đồ đó đều do một người phụ nữ áo xám gửi bán. Nhưng không ai nhớ rõ mặt bà ta. Camera hỏng. Thanh toán bằng tiền mặt. Không có dấu vết.”

Tôi cười lạnh.

“Vô Tướng Hội đúng là thích mấy trò không mặt.”

Tạ Hành Chu nhìn tôi.

“Cô biết người phụ nữ áo xám?”

“Đêm phá nhà âm, bà ta xuất hiện trong gương. Bà ta không phải quỷ thường. Ít nhất không phải loại quỷ một lá bùa có thể trấn.”

Lục Minh hỏi: “Vậy là người hay quỷ?”

Tôi nói: “Khó nói. Có người sống làm việc còn giống quỷ hơn quỷ. Có quỷ tồn tại lâu rồi lại học được cách giống người. Nhưng trên người bà ta có mùi hương tro lạnh, không giống người sống thuần túy.”

Tạ Hành Chu đặt một tấm bản đồ lên bàn.

“Bảy hộ có vấn đề nằm trong cùng một khu tái định cư cũ. Nếu nối lại, vừa đúng thành hình một con mắt.”

Tôi nhìn bản đồ.

Bảy điểm đỏ nối với nhau.

Quả nhiên giống một con mắt.

Không có đồng tử.

Đầu ngón tay tôi lạnh đi.

“Bảy nhà thành xóm, bảy xóm thành thành.”

Tạ Hành Chu hỏi: “Câu gì?”

Tôi đưa thẻ trúc cho anh ta.

Anh ta nhìn xong, sắc mặt trầm xuống.

“Ý là bảy căn nhà âm chỉ là bước đầu. Nếu đủ bảy xóm, sẽ thành một khu vực âm?”

Tôi gật đầu.

“Nhà âm nuốt một nhà. Xóm âm nuốt một khu. Thành âm thì nuốt một thành phố. Người phụ nữ áo xám không phải đang hại riêng nhà Tống Kỳ, bà ta đang thử trận.”

Lục Minh nghe đến sởn da gà.

“Thử trận bằng gia đình người sống?”

Tôi nhìn cậu ta.

“Quyển trước bọn họ còn xây người vào tường. Cậu trông mong đám đó có đạo đức nghề nghiệp à?”

Lục Minh nghẹn lời.

Tạ Hành Chu nói: “Đêm nay chúng tôi sẽ kiểm tra khu Nam An.”

Tôi nói: “Tôi đi cùng.”

Anh ta nhíu mày.

“Nguy hiểm.”

Tôi chỉ vào thẻ trúc.

“Nó đã rơi đến chân tôi. Tôi không đi, nó cũng kéo tôi vào. Hơn nữa, nếu gặp gương âm, các anh chưa chắc nhìn thấy thứ cần nhìn.”

Tạ Hành Chu nhìn tôi một lúc.

“Đi thì nghe chỉ huy.”

Tôi cười.

“Vậy anh cũng phải nghe tôi khi gặp thứ không phải người.”

Anh ta không phản bác.

Nửa tiếng sau, chúng tôi đến khu tái định cư Nam An.

Khu này nằm ở rìa thành phố, xây từ hơn mười năm trước. Ban ngày có lẽ vẫn có sinh khí, nhưng khi đêm xuống, từng dãy nhà cũ chìm trong bóng tối, đèn đường chập chờn, dây điện đan ngang trên đầu như mạng nhện.

Vừa xuống xe, tôi đã ngửi thấy mùi cơm.

Không phải mùi thơm bình thường.

Mà là mùi cơm nguội trộn với bùn ẩm và tro giấy.

Tôi nhìn đồng hồ.

Đúng bảy giờ tối.

Từ các căn hộ trong khu Nam An, gần như cùng lúc vang lên tiếng bát đũa va chạm.

Lạch cạch.

Lạch cạch.

Lạch cạch.

Như cả khu đang cùng ăn cơm.

Nhưng trên đường không có ai.

Một bóng người cũng không.

Lục Minh thấp giọng nói: “Sao yên tĩnh vậy?”

Tôi nhìn các khung cửa sổ tối đen hai bên.

“Không yên tĩnh.”

Anh ta ngẩn ra.

Tôi nói: “Có rất nhiều người đang nhìn chúng ta.”

Lục Minh lập tức ngẩng đầu.

Tất cả cửa sổ hai bên đường vốn tối om.

Nhưng khi anh ta nhìn lên, từng ô cửa sổ chậm rãi sáng lên ánh đèn vàng.

Sau mỗi ô cửa, đều có một gia đình đang ngồi quanh bàn ăn.

Không ai nói chuyện.

Không ai động đũa.

Tất cả đều quay đầu nhìn chúng tôi dưới đường.

Trên mỗi bàn ăn, đều có thêm một cái bát trống.

Bình luận trong livestream của tôi, vừa mở để ghi hình hiện trường, lập tức nổ tung.

【Tôi da gà toàn thân.】

【Một khu cùng ăn cơm lúc bảy giờ?】

【Mấy cái bát trống là cho ai?】

【Đừng nói nữa, nhà tôi cũng vừa gọi ăn cơm.】

Tôi nhìn dãy nhà trước mặt.

Ở cuối con đường, một người phụ nữ áo xám đứng dưới đèn đường hỏng.

Bà ta cầm một chiếc gương bầu dục trong tay.

Qua màn mưa bụi mỏng, bà ta nhìn tôi, mỉm cười.

Tôi nghe giọng bà ta vang lên rất khẽ trong đầu.

“Lâm đạo trưởng, hoan nghênh đến xóm âm.”