Ban đầu để phản kích, tôi lập tài khoản livestream, mà lượng fan ngày càng nhiều.

Tôi dứt khoát chia sẻ một số kinh nghiệm trồng trọt trên đó, tuyên truyền rằng việc canh tác vốn chẳng dễ dàng gì.

Tháng tám, tôi nhận được giấy báo trúng tuyển của Đại học Nông nghiệp.

Bố tôi cười đến không khép miệng lại được.

Trưởng thôn cũng tự mình đến nhà tôi chúc mừng.

Ông vỗ vỗ vai tôi.

“Trước đây chú xem nhẹ cháu, là chú không đúng, chú xin lỗi cháu!”

“Nhờ có cháu, nông sản của thôn mình đã đi ra thế giới, càng ngày càng nhiều người biết đến việc thôn Hồng Vận chúng ta có một mảnh đất màu mỡ như vậy.”

……

Mùa đông năm sau, tôi và bố tôi vẫn chọn trồng cải bẹ.

Đến lúc thu hoạch, tôi mở livestream.

“Hoạt động hái lần này kéo dài tám ngày.”

“Chúng tôi cung cấp dụng cụ, để mọi người trải nghiệm niềm vui thu hái.”

“Rau dại sau khi hái xuống, chúng tôi cũng sẽ bán cho mọi người với giá thấp hơn một nửa giá thị trường, để mang về nhà nếm thử!”

Người đến nườm nượp không ngớt.

Bố tôi cầm cán cân, đứng ở đầu ruộng cân trọng lượng.

Ánh nắng chiếu lên mặt ông.

Mồ hôi đọng thành từng giọt li ti.

Tôi đưa cốc nước cho ông.

“Bố, nghỉ thêm một lúc đi.”

Bố tôi nhe răng cười.

“Con trai, vẫn là con có cách, vừa giải quyết được vấn đề nhân công, lại vừa bán được rau ra ngoài.”

Tôi cười cười, ngồi trên chiếc ghế dài thu tiền.

Hoàng hôn buông xuống, chúng tôi mang theo dụng cụ về nhà.

Trên con đường nhỏ giữa đồng quê, bốn bề đặc biệt yên tĩnh.

Tôi hỏi bố.

“Đêm hôm đó sao bố không ngăn con phun thuốc trừ sâu?”

Bố tôi im lặng hai giây.

“Nói ra thì con có thể không tin, bố nằm mơ thấy rau trong ruộng nhà mình bị người ta đào trống rỗng……”

Giọng ông rất khẽ.

Khẽ đến mức như đang thì thầm.

Dưới ánh trăng, đôi mắt ông trong veo và sáng ngời.

Tôi khe khẽ ngân nga một bài hát, tận hưởng niềm vui chỉ riêng vùng quê mới có.