“Đồ vong ân bội nghĩa! Lúc trước ai nói vay được tiền thì mọi người cùng tiêu!”

Hai người đứng giữa một vòng người cãi nhau.

Người đàn ông dẫn đầu không để ý tới họ, quan sát tôi một lượt.

“Cô ấy có quan hệ gì với hai người?”

Đầu óc Cố Nam Phong xoay chuyển một chút.

“Cô ấy là vị hôn thê của tôi, nhà cửa tài sản trong nhà cũng có phần của tôi!”

Người đàn ông dẫn đầu đi về phía tôi.

“Vậy cô trả nợ giúp cậu ta trước đi…”

Đang nói, bố tôi dẫn theo một đội nhân viên an ninh từ trong tòa nhà đi ra.

Ông liếc qua hiện trường rồi tới đứng cạnh tôi.

“Có chuyện gì?”

Tôi đơn giản kể vài câu.

Bố tôi gật đầu, nói với mấy người kia:

“Phiền các anh dọn sạch chỗ này.”

Người đàn ông dẫn đầu nhìn thấy tình thế này thì không dám nói thêm, chắp tay với tôi.

“Hóa ra cô là con gái Chủ tịch Thẩm, làm phiền rồi, chúng tôi đi ngay.”

Anh ta phất tay.

Đám người phía sau lập tức giữ Cố Nam Phong, kéo Vương Hiểu Tình về phía chiếc xe đỗ bên đường.

Cố Nam Phong giãy giụa.

“Thả tôi ra, các người không thể làm vậy!”

“Chủ tịch Thẩm, ông nói giúp tôi một câu! Hạ Hạ, anh xin em, Hạ Hạ!”

Sau đó, vụ án của Cố Nam Phong được đưa ra xét xử, nhưng anh ta với tư cách bị đơn cũng không xuất hiện.

Thẩm phán làm theo trình tự, tuyên bố bị đơn vắng mặt, được coi là tự từ bỏ quyền biện hộ, kết quả phán quyết dựa trên chứng cứ phía nguyên đơn cung cấp.

Khi con số anh ta phải bồi thường được đọc lên, có người trên hàng ghế dự thính hít vào một hơi lạnh.

Bố tôi ngồi bên cạnh, cười lạnh.

“Đủ để cậu ta trả cả đời.”

Sau đó nữa, bố nói với tôi rằng Cố Nam Phong và Vương Hiểu Tình vì không trả nổi khoản vay nặng lãi nên đã bị đưa sang Myanmar, e rằng cả đời này rất khó trở về.

Bố tôi cầm tách trà, nhìn tôi hồi lâu rồi hỏi:

“Hạ Hạ, con có trách bố không?”

Tôi ngẩng đầu.

“Trách bố chuyện gì?”

Ông dừng lại một lát.

“Lúc trước bố sắp xếp con được điều thẳng xuống làm tổng giám đốc tập đoàn nhưng chẳng nói trước điều gì, khiến ngày đầu tiên con đã gặp phải những chuyện đó.”

Tôi suy nghĩ rồi bật cười.

“Sao con có thể trách bố được.”

“Nếu không nhờ bố, có lẽ con đã nhất quyết lấy một tên cặn bã rồi.”

Bố tôi đặt tách trà xuống, gật đầu.

“Vậy thì tốt.”

Ông dựa lưng vào ghế.

“Bố già rồi, sau này phải dựa vào con.”

Tôi ngồi thẳng người.

“Bố yên tâm, để con.”

Năm đó, lợi nhuận ròng của tập đoàn tăng bốn mươi ba phần trăm so với cùng kỳ năm trước.

Đó là mức tăng trưởng cao nhất kể từ khi tập đoàn được thành lập.

Phóng viên hỏi tôi làm thế nào có thể thúc đẩy tập đoàn đạt mức tăng trưởng như vậy trong thời gian ngắn.

Tôi nói:

“Nhìn rõ người nào nên giữ lại, người nào nên rời đi, phần còn lại chỉ là tiếp tục tiến về phía trước.”

Bố tôi ngồi dưới khán đài, mỉm cười với tôi.

Tôi cũng cười.