“Chỉ là một nữ tử phàm nhân bé nhỏ không đáng nhắc tới, chết thì cũng chết rồi. Sao có thể vì cái mạng của nàng ta mà bắt Thiên Đế phải đích thân đền mạng chứ?”
Tốt.
Tốt lắm. Rất tốt.
Chỉ một câu nói, đã triệt để chọc giận ta.
Sát ý cuồn cuộn dâng lên trong đôi mắt ta, ta lạnh băng nhìn chòng chọc vào Tử Thần trước mặt.
“Một nữ tử phàm nhân bé nhỏ không đáng nhắc tới?”
Thiên Đế vội vã gật đầu như gà mổ thóc, lập tức hùa theo:
“Đúng vậy đó lão tiền bối.”
“Cũng chỉ là một nữ tử phàm nhân trời sinh có tiên cốt thôi mà? Thế gian này thiếu gì nữ tử kỳ lạ như thế.”
“Cần gì ngài phải chấp nhặt vì một người?”
“Cùng lắm, bản quân đặc ân cho phép nàng ta được chuyển thế đầu thai, như vậy là đủ rồi chứ gì?”
“Hơn nữa tiền bối à, bản quân biết ngài có công ơn nuôi dưỡng nàng ta. Chết một A Linh, bản quân có thể đích thân đến Dao Trì tuyển chọn hàng vạn hàng nghìn tiên tử xinh đẹp hơn gấp vạn lần giao cho ngài bồi dưỡng…”
Thiên Đế tự cho rằng phương án mình đưa ra có thể giải quyết êm đẹp mọi chuyện.
Nhưng thái độ của hắn, lại càng khiến ngọn lửa giận trong mắt ta bùng cháy dữ dội hơn, đến mức ta lập tức muốn giết người.
“Ngươi nghĩ, như thế là được sao?”
Ta nheo mắt lại.
“Trong mắt các ngươi, A Linh có lẽ chỉ là một nữ tử phàm gian bình thường không thể bình thường hơn.”
“Nhưng con bé là do đích thân ta từng chút, từng chút một nuôi nấng trưởng thành.”
“Con bé là đồ đệ của ta, lại càng giống như con gái của ta, là do đích thân ta tạo ra.”
“Ta hao tổn tâm huyết, nuôi nấng con bé rực rỡ như một đóa hoa, dựa vào đâu mà các ngươi nói giết là giết?”
Ta vươn tay ra, trong lòng bàn tay lập tức xuất hiện một cây roi dài màu bạc.
Hình dáng của cây roi ấy, nhìn giống như vảy rồng, lại giống hệt đuôi rắn.
“Diệt Thần Tiên trong tay, kẻ nào dám nói một chữ ‘không’?”
“Hôm nay kẻ nào dám cản trở lão thân báo thù cho A Linh, tất cả đều phải chết.”
Tử Thần Đế Quân tự nhận bản thân có thể bảo vệ được Thiên Đế, bước lên phía trước đón lấy một roi đầu tiên của ta.
Nhưng rất nhanh, hắn đã phát ra một tiếng hét thảm thiết tuyệt vọng.
Đôi chân quỳ rạp xuống nền đất.
“Chân của ta, chân của ta…”
Chỉ thấy đôi chân hắn giống như bọt biển, từ từ tiêu tán.
Hắn phải vận dụng toàn bộ linh lực toàn thân mới miễn cưỡng bảo vệ được phần cơ thể từ đầu gối trở lên không bị biến mất.
Cả người hắn lấy tư thế thê thảm nằm rạp trên mây, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.
Cuối cùng hắn cũng biết sợ là gì, đành phải nghiến răng cầu xin tha thứ:
“Cầu xin tiền bối, hạ thủ lưu tình…”
“Trời đất ơi, đây rốt cuộc là thần khí gì? Sao lại đáng sợ đến vậy!”
“Ngay cả Tử Thần Đế Quân đã tu thành thân thể bất lão bất tử, một Thượng cổ Thần minh mà cũng bị đả thương, sức mạnh này quả thực quá khủng bố, pháp khí này đúng là chưa từng nghe thấy bao giờ!”
“Vẫn là câu nói đó.”
Ta giương cao cây roi, lạnh lùng quét mắt nhìn tất cả mọi người:
“Đứa trẻ ta tự tay nuôi nấng, do chính ta nặn ra, không một ai có quyền làm hại nó trước mặt ta.”
“Bất kể là Thiên Đế hay Đế Quân, đều không ngoại lệ.”
Đến lúc này, cuối cùng cũng có người phản ứng lại được sự bất thường.
“Cái gì? Do ngài nặn ra?”
Tất cả mọi người đều ngẩn người.
“Nhìn khắp cả Tam giới này, Thượng cổ Thần minh duy nhất có khả năng nặn đất tạo ra con người, chỉ có một…”
“Thủy Tổ Nữ Thần.”
Sắc mặt Tử Thần Đế Quân thoắt cái trắng bệch, quả quyết nói ra cái đáp án đó.
Nhưng ta chỉ cười lạnh, gật đầu, ánh mắt xa xăm hướng về nơi sâu thẳm của Hỗn Độn.
“Đã mấy vạn năm rồi, ta chưa từng nghe ai gọi mình bằng cái danh xưng đó.”
6.
“Cái gì? Thủy Tổ Nữ Thần… Oa Hoàng sao?”
“Không phải nói ngài ấy chín vạn năm trước đã quy vị về Hỗn Độn rồi sao?”
“Thật hay giả vậy?”