Đường Tri Húc đóng cửa xe lại, ôm bó hoa hồng đi vào thì bị ba nhân viên bảo vệ giữ chặt, “Bạo hành gia đình là phạm pháp, anh có biết không!”

Mười phút sau, bảo vệ cuối cùng cũng bán tín bán nghi mà thả tay ra. Cô không nhìn Đường Tri Húc, cũng không giải thích thêm gì nữa. Nắm lấy tay anh, dẫn anh đến chỗ chụp ảnh.

Sau tiếng “cạch” vang lên, con dấu sắt in lên hai cuốn sổ đỏ nhỏ.

Chiếc Cayenne màu đen rời khỏi cục dân chính, dừng lại bên ngoài nhà họ Đường.

Đường Niệm Họa không xuống xe, “Em không muốn ở đây.”

Đường Tri Húc nhìn cô gái trước mắt, người mà anh đã nâng niu bảo vệ từ nhỏ đến lớn, đáy mắt khẽ tối đi. Nhiệt độ trong mắt anh dần ấm trở lại, anh nhẹ nhàng vuốt tóc cô, giọng chậm rãi, “Được.”

Dọn đến nhà mới, ban đêm Đường Niệm Họa luôn ngủ không yên.

Có một đêm, cô khóc rồi tỉnh dậy. Đường Tri Húc gọi cô, cô không đáp. Sau khi anh đẩy cửa phòng cô xông vào, anh khựng lại một chút rồi bước tới ôm cô vào lòng, không hỏi gì cả.

Nhưng người trong lòng vẫn đang khóc.

Bất đắc dĩ nhượng bộ, anh khẽ nói, “Anh đây.”

Sau đêm đó, Đường Niệm Họa thấy Đường Tri Húc như biến thành một người khác.

“Đi nào, đưa chồng em đi dạo phố.”

“Không phải nói muốn ngủ à? Chắc chắn không cần chồng em ở bên sao?”

“Trừng mắt với anh làm gì? Vợ của anh, anh sờ một chút thì sao?”

Đường Niệm Họa nghẹn họng, ấp úng mãi cũng không nói ra câu nào trọn vẹn.

Trong ấn tượng của cô, Đường Tri Húc trưởng thành, điềm đạm.

Có năng lực, có thủ đoạn.

Ngoại trừ… ba năm trước, vào đêm trước ngày cô kết hôn, anh say khướt bay từ nước ngoài về tìm cô, mắt đỏ hoe cầu cô đừng gả cho người ta, gần như… chính là dáng vẻ trên các bản tin tài chính.

“Trước đây là giả vờ.” Đường Tri Húc không mấy để tâm, nắm tay cô, mỉm cười nhìn cô, “Kết hôn rồi thì đương nhiên không cần phải che che giấu giấu với vợ của mình nữa. Niệm Họa, em nói có đúng không?”

Nhưng cũng từ hôm đó, Đường Niệm Họa dần nhận ra sự thay đổi của chính mình. Cô không còn thường xuyên gặp ác mộng nữa, bắt đầu có những cảm xúc khác trước. Giống như, cô đang dần dần sống lại.

Cuối cùng cô cũng hiểu ra ý của Đường Tri Húc.

Hóa ra anh vẫn luôn, luôn kiên định đứng phía sau cô.

Trên bàn ăn, Đường Niệm Họa ngẩng đầu lên.

“Anh để cho hắn ta tới dự đám cưới của chúng ta.”

“Ngoài ra, em không muốn nhìn thấy hắn ta ở bất kỳ nơi nào khác nữa.”

“Được không… anh?”

Nghe thấy tiếng gọi mà anh đã đợi suốt bảy năm ấy, Đường Tri Húc sững người.

Một lúc sau, anh cụp mắt xuống, từ cổ họng bật ra một tiếng cười khẽ, “Được, đều nghe vợ anh.”

Chương 13

Tin tức người nắm quyền nhà họ Đường kết hôn rất nhanh đã lan khắp Cảng Thành.

Tất cả những người muốn nịnh bợ, muốn lấy lòng đều lần lượt gửi lời chúc mừng đến chỗ Đường Tri Húc. Tuy rằng, khi họ nhìn thấy cô dâu là ai thì đều sững lại một thoáng, nhưng chẳng mấy chốc, ai nấy đều giả vờ như không thấy, đè nén suy nghĩ xuống, mặt không đổi sắc.

Một ngày trước lễ cưới, Hô Thời Thần lại đến tiệm hương.

Ông chủ vừa sắp xếp tinh dầu, vừa trò chuyện với anh: “Hôm nay tôi mới biết, người vẫn luôn đặt hương ở chỗ tôi trước đây là vị của nhà họ Đường. Gu của vợ anh, đúng là khá giống bà Đường thật.”

Người nói vô ý, người nghe có lòng.

Ánh mắt Hô Thời Thần sâu hơn mấy phần, các khớp ngón tay lặng lẽ trắng bệch.

Anh đặt ống nhỏ giọt trong tay xuống, bỏ mùi hương đã pha xong vào túi quà, rồi nói:

“Sau này chưa chắc bà Đường đã còn đặt nữa. Vợ tôi thích mùi hương ở tiệm ông, sau này tôi sẽ thường đưa cô ấy đến.”

Chưa đợi ông chủ hiểu ra logic trong lời anh, anh đã bước ra khỏi cửa tiệm.
Sau khi bỏ đồ vào cốp xe, anh lại vòng qua khu Thượng Hoàn. Nhân viên tiệm váy cưới đón lên, đóng gói lại bộ vest đã được là phẳng trong chiếc hộp, cẩn thận đưa cho anh.