Đây đâu phải xin lỗi, mà là chịu tội.

“Lâm tổng, giữa chúng ta không thân đến mức đó. Quản tốt người của anh đi.”

Ném lại câu đó, tôi quay người rời đi không ngoảnh lại.

Chu Tuyết bị người ta đưa đi.

Tôi nghe nói, xét nghiệm ADN đã làm rồi, đứa bé thật sự không phải con của Lâm Chu.

Chu Tuyết không muốn bỏ lỡ cơ hội gả vào hào môn nên liều một phen.

Lâm Chu điều tra ra, người đàn ông kia chính là “tiểu bạch kiểm” mà Chu Tuyết nuôi bên ngoài.

Gã trai bao thấy Chu Tuyết cho tiền không đủ nhiều, liền định tung chút “tư liệu” ra để uy hiếp cô ta.

Đúng là ngủ chung một chăn, ngu ngốc y hệt Chu Tuyết.

Không cần nghĩ tôi cũng biết lúc đó biểu cảm của Lâm Chu và mẹ anh ta sẽ đặc sắc thế nào.

Bạn bè trong giới sau lưng đều gọi Lâm Chu là “vua đội nón xanh”.

Không ngoài dự đoán, Lâm Chu và Chu Tuyết cũng ly hôn.

Chu Tuyết danh tiếng tan nát, lại ly hôn còn mang theo con nhỏ, còn bị tập đoàn Lâm thị chèn ép phong sát.

Tên trai bao kia sợ bị cô ta bám lấy nên cuỗm tiền rồi biến mất.

Giấc mộng gả vào hào môn tan thành mây khói, sau này cuộc sống của Chu Tuyết e là không dễ dàng.

Còn Lâm Chu, một năm sau khi ly hôn, lần đầu tiên anh ta xuất hiện trước cổng biệt thự nhà tôi.

Anh ta ôm bó 99 bông hồng đỏ, ánh mắt dịu dàng lưu luyến.

“Thu Thu, chúng ta nói chuyện một chút đi.”

“Tôi không cho rằng giữa chúng ta có gì cần nói cả.”

9

“Thu Thu!”

Lâm Chu vội vàng nắm lấy cổ tay tôi.

“Em rõ ràng biết mà, anh bị Chu Tuyết lừa gạt. Chúng ta vốn dĩ sẽ không đi đến bước này…”

Tôi nhìn kỹ lại gương mặt tinh xảo của Lâm Chu.

Không thể không thừa nhận, lần này tôi thật sự đã nhìn lầm người.

Một năm yêu đương, ba năm hôn nhân, Lâm Chu luôn chu đáo và tinh tế trong mọi chuyện.

Đã từng có lúc tôi nghĩ, kết hôn cũng không tệ.

Nhưng hóa ra, không kết hôn cũng chẳng sao.

Ít nhất sẽ không có nhiều rắc rối như vậy.

Thấy tôi không nói gì, Lâm Chu khẩn thiết cầu xin.

“Thu Thu, em cho anh thêm một cơ hội nữa đi. Chúng ta tái hôn, bắt đầu lại từ đầu. Anh đảm bảo sau này tuyệt đối sẽ không xảy ra chuyện như vậy nữa.”

“Thiên hạ đàn ông đều giống nhau cả. Trong số đàn ông quanh em, anh dám nói mình là người sạch sẽ nhất. Những người khác chơi bời còn ghê hơn anh, đời tư hỗn loạn. Anh thật sự không đáng bị xử tội chết như vậy.”

Gần một năm nay tập đoàn Lâm thị thua lỗ ngày càng nghiêm trọng, trong hội đồng cổ đông đã có rất nhiều ý kiến bất mãn.

Tôi không hiểu Lâm Chu lấy đâu ra tâm trạng mà còn dây dưa chuyện tình cảm.

“Lâm tổng, thay vì có thời gian dây dưa với tôi, anh nên bỏ thêm tâm trí nghĩ xem làm thế nào cứu vãn những mảng kinh doanh đang thua lỗ của tập đoàn Lâm thị.”

Giọng tôi vẫn bình tĩnh, chậm rãi.

“Còn nữa, nếu đàn ông đều là hàng hỏng như vậy, thì tôi kết hôn làm gì?”

Lâm Chu đứng sững.

“Không có đàn ông cũng không ảnh hưởng đến giá trị tồn tại của tôi. Tôi rất bận, Lâm tổng.”

Ít nhất ở hiện tại, tôi không còn muốn kết hôn nữa.

Tôi cũng không muốn bị đặt vào khuôn khổ giá trị phổ biến của xã hội để bị phán xét.

Cho dù tôi không làm vợ ai, không làm mẹ ai, Hứa Thu tôi vẫn có giá trị của riêng mình.

Tôi nghiêng người bước qua Lâm Chu.

“Đừng đến làm phiền tôi nữa. Tái hôn là chuyện tuyệt đối không thể.”

Lâm Chu vẫn không chịu từ bỏ, cứ đứng trước cửa nhà tôi đến tận nửa đêm.

Trong lòng tôi không hề gợn chút sóng nào, ngủ một giấc rất ngon.

Sau đó Lâm Chu còn tìm tôi vài lần nữa, tặng hoa, tặng túi, tặng trang sức.

Tôi tranh thủ gửi cho mẹ Lâm một tin nhắn, Lâm Chu lập tức biến mất sạch sẽ.

Nhà họ Lâm con cháu đông đúc, hội đồng cổ đông không thể chịu nổi nữa, đã bãi miễn chức vụ của Lâm Chu.

Mẹ Lâm thất vọng vì đứa con trai cả không nên thân, vội vàng liên lạc với đứa con trai nhỏ ở nước ngoài bảo nó lập tức về nước.

Lâm Chu trở thành quân cờ bị bỏ rơi.

Còn tôi thì vừa ký được một dự án lớn ở nước ngoài, ít ngày nữa sẽ đi công tác.

Thế nên tôi tranh thủ đặt một khách sạn ven biển, chuẩn bị nghỉ ngơi thư giãn hai ngày.

Gió biển ẩm ướt mang theo vị mặn, ánh nắng ấm áp.

Tôi nằm trên ghế bãi biển, trong lòng bỗng nhẹ nhõm.

Tình yêu chỉ là gia vị, không phải thứ thiết yếu.

Chỉ khi biết mình thật sự muốn gì, mới có thể trở thành người chiến thắng cuối cùng.

Và tôi rất vui vì mình đã làm được.

(hoàn)