Một hắc y nhân toàn thân đầy thương tích, miệng bị nhét vải, bị chỉ huy sứ của “Huyền Ảnh” kéo vào, ném xuống đất.

Tiêu Lẫm bước lên, giật miếng vải trong miệng hắn ra.

“Nói đi.”

“Nói cho bệ hạ biết, chủ tử của ngươi, là ai.”

Tên hắc y nhân ngẩng đầu, lộ ra một gương mặt bị nỗi sợ hãi làm cho méo mó.

Hắn nhìn Nhị hoàng tử Tiêu Cảnh một cái, rồi nhanh chóng cúi đầu xuống, giọng run rẩy.

“Bẩm… bẩm bệ hạ, chủ tử của tiểu nhân, không phải… không phải Nhị hoàng tử điện hạ.”

Tiêu Cảnh thở phào một hơi, trên mặt lộ ra vẻ đắc ý.

Chân mày hoàng đế lại càng nhíu chặt hơn.

“Vậy là ai?”

Tên hắc y nhân nuốt một ngụm nước bọt, dùng hết sức lực toàn thân, hét lên.

“Là… là Vĩnh An Hầu, Cố Ngôn Chiêu!”

Toàn trường, một mảnh tĩnh lặng như c/hế/t.

13

Cố Ngôn Chiêu.

Khi cái tên này được thốt ra từ miệng thích khách, cả triều đường, yên lặng đến mức kim rơi cũng nghe thấy.

Ánh mắt của tất cả mọi người, đều tràn đầy kinh ngạc cùng khó hiểu.

Vĩnh An Hầu?

Vì sao hắn lại muốn ám s/át Thẩm thướng quân?

Điều này không hợp thật khó tin.

Nhị hoàng tử Tiêu Cảnh, trước là sững người, sau đó trong mắt lóe lên một tia o.t/c'ay nhẹ nhõm khó nhận ra.

Chỉ cần không phải hắn, là ai cũng được.

Sắc mặt hoàng đế, âm trầm đến mức như có thể nhỏ ra nước.

Ông nhìn chằm chằm tên thích khách, giọng nói mang theo hàn ý thấu xương.

“Ngươi nói thật?”

“Nô tài không dám lừa quân!”

Tên thích khách dập đầu như giã tỏi.

“Chúng nô tài đều là tử sĩ do Hầu gia nuôi dưỡng. Chính hắn, đưa cho chúng nô tài bản đồ hành tung của Thẩm tướng quân, để chúng nô tài phục kích tại Phong Lâm Ảo!”

“Hắn nói… hắn nói Thẩm tướng quân coi thường hắn, không đồng ý hôn sự giữa hắn và Liễu Yên Như, còn muốn để Thái tử phi hồi tâm chuyển ý, cho nên hắn ghi hận trong lòng, mới… mới hạ sát thủ!”

Lời khai o-t.c-ay này, đầy sơ hở.

Nhưng lại mang một loại hợp lý hoang đường.

Cố Ngôn Chiêu vì Thẩm Nguyệt Từ bị Thái tử “cướp mất”, mà trút giận lên Thẩm tướng quân.

Vì yêu sinh hận, làm ra chuyện điên rồ như vậy.

Nghe qua, dường như cũng có thể nói thông.

“Hoang đường!”

Một vị Ngự sử bước ra.

“Lời nói một phía, sao có thể tin hết! Vĩnh An Hầu là huân quý triều đình, sao có thể làm ra chuyện đại nghịch bất đạo như vậy!”

Tiêu Lẫm cười lạnh một tiếng.

“Có phải lời nói một phía hay không, truyền Cố Ngôn Chiêu đến, đối chất trước mặt, chẳng phải sẽ rõ sao?”

Hoàng đế mặt không biểu cảm.

“Truyền, Vĩnh An Hầu Cố Ngôn Chiêu.”

Rất nhanh, Cố Ngôn Chiêu bị đưa lên đại điện.

Hắn mặc một thân tù phục, tóc tai tán loạn, dung mạo tiều tụy.

Nào còn nửa phần phong thái ngày trước.

Hắn bị áp giải vào điện, nhìn thấy tên thích khách kia, thân thể run lên dữ dội.

Sau đó, hắn bịch một tiếng quỳ xuống.

“Bệ hạ! Thần oan uổng! Thần oan uổng a!”

Hắn khóc lóc kêu lên.

“Thần đối với Thẩm tướng quân, kính trọng vô cùng! Đối với Nguyệt… đối với Thái tử phi, cũng tuyệt đối không có nửa phần oán hận! Là có người! Là có người hãm hại thần!”

Hắn nói đến đây, đột nhiên ngẩng đầu, dùng đôi mắt đỏ ngầu, nhìn chằm chằm Nhị hoàng tử Tiêu Cảnh.

“Là Nhị hoàng tử! Là Nhị hoàng tử điện hạ ép thần!”

Toàn trường lần nữa xôn xao.

Diễn biến này, đảo chiều cũng quá nhanh.

Sắc mặt Tiêu Cảnh, trong nháy mắt trở nên tái xanh.

Hắn quát lớn:

“Cố Ngôn Chiêu! Ngươi đừng có ngậm m/á/u phun người!”

“Ta khi nào ép ngươi!”

“Chính là ngươi!” Cố Ngôn Chiêu giống như phát điên, chỉ thẳng vào Tiêu Cảnh.

“Chính là ngươi! Dùng tính m/ạng hơn trăm người trên dưới phủ Hầu của ta uy h/iếp ta! Ép ta làm việc cho ngươi!”

“Chính là ngươi đã tiết lộ hành tung của Thẩm tướng quân cho ta! Cũng chính ngươi sai người bố trí trận phục kích! Vậy mà đến lúc xảy ra chuyện, ngươi lại như không liên quan, đẩy hết mọi tội lỗi lên đầu một