Thẩm Uy nhìn ta, lộ ra nụ cười.

Sau đó, ông cúi đầu, nhìn Cố Ngôn Chiêu đang bị ông giẫm dưới chân, không thể nhúc nhích.

Ánh mắt, trong nháy mắt trở nên lạnh lẽo.

“Tiểu tử nhà họ Cố.”

Giọng ông không lớn, nhưng mang theo uy áp của thiên quân vạn mã.

“Gan ngươi cũng lớn thật.”

“Dám đem chủ ý, đánh lên đầu Thẩm Uy ta.”

Cố Ngôn Chiêu bị cha ta giẫm lên ngực, mặt đỏ bừng.

“Tướng… tướng quân, ngài hiểu lầm rồi! Ta là tới cứu ngài!”

“Cứu ta?”

Thẩm Uy cười lạnh.

“Dẫn theo người của Nhị hoàng tử, tới cứu ta?”

(otcay ghi chú, dùng các từ cha/phụ thân, con/hài tử/nhi tử….tùy vào cảm xúc của từng đoạn mọi người nha)

Trong lòng ta khẽ động.

“Cha, sao cha biết hắn là người của Nhị hoàng tử?”

Thẩm Uy đá một cái, đá văng Cố Ngôn Chiêu.

Sau đó, từ trong ngực hắn, lấy ra một tấm lệnh bài.

Trên lệnh bài, khắc một chữ “Cảnh”.

Là lệnh bài riêng của Nhị hoàng tử Tiêu Cảnh.

“Những sát thủ phục kích ta, dùng, là ký hiệu của phủ Thừa tướng.”

Thẩm Uy nhìn Cố Ngôn Chiêu, ánh mắt như đang nhìn một người đã c/hế/t.

“Mà ngươi, mang theo lệnh bài của Nhị hoàng tử, xuất hiện ở đây.”

“Các ngươi, đang diễn trò hai mặt sao?”

“Một kẻ đóng vai ác, một kẻ đóng vai thiện.”

“Một kẻ phụ trách g/iết ta, một kẻ phụ trách ‘cứu’ ta.”

“Bất luận kẻ nào thành công, cuối cùng, Thẩm gia ta, đều phải nhận ân tình của phe Nhị hoàng tử các ngươi, đúng không?”

Lời phụ thân ta, khiến toàn thân ta trong nháy mắt lạnh buốt.

Một kế liên hoàn thật độc.

Nếu phụ thân ta bị g/iết, Tiêu Cảnh có thể đẩy sạch mọi chuyện.

Nếu phụ thân ta không c/hế/t, Cố Ngôn Chiêu sẽ lấy thân phận “ân nhân cứu mạng” xuất hiện, kéo phụ thân ta, cũng kéo ta, vào phe Nhị hoàng tử.

Bất luận thế nào, hắn đều không thiệt.

Sắc mặt Cố Ngôn Chiêu, đã biến thành màu tro tàn.

Hắn biết, mọi tính toán của hắn, đều đã bị nhìn thấu.

“Ta… ta chỉ muốn đưa Nguyệt Từ đi!”

Hắn vẫn đang làm sự giãy giụa cuối cùng.

“Ta không muốn nàng bị Thái tử lợi dụng!”

“Im miệng!”

Ta c'ay/o-t quát lớn.

“Cố Ngôn Chiêu, đến lúc này rồi, ngươi vẫn còn ngụy biện!”

“Cái gọi là ‘yêu’ của ngươi, chính là tính toán, chính là lợi dụng, chính là đem ta làm một quân cờ để ngươi tùy ý sắp đặt!”

“Loại người như ngươi, khiến ta cảm thấy ghê tởm!”

Lời của ta, giống như cọng rơm cuối cùng, đè sập Cố Ngôn Chiêu.

Hắn ngã quỵ xuống đất, ánh mắt tán loạn, lẩm bẩm.

“Không phải… không phải như vậy…không phải bài của o't/m`y/b'anh”

Đúng lúc này, ngoài chùa, truyền tới một trận tiếng bước chân dày đặc.

Cùng với tiếng binh khí va chạm.

Tiêu Lẫm trở về rồi!

Trong lòng ta vui mừng.

Rất nhanh, Tiêu Lẫm dẫn theo đội “Huyền Ảnh”, xông vào đại điện.

Hắn nhìn thấy cha ta bình an vô sự, thở phào một hơi.

Sau đó, ánh mắt hắn, rơi xuống Cố Ngôn Chiêu đang thất hồn lạc phách trên mặt đất.

“Bắt lại.”

Hắn lạnh lùng ra lệnh.

Hai “Huyền Ảnh” lập tức tiến lên, dựng Cố Ngôn Chiêu dậy.

“Điện hạ!”

Phụ thân ta hướng về phía Tiêu Lẫm, ôm quyền.

“Đa tạ điện hạ, ơn cứu m/ạng.”

Tiêu Lẫm vội vàng đỡ ông.

“Nhạc phụ đại nhân nói quá rồi.”

Hắn đổi cách xưng hô.

Từ “Thẩm tướng quân”, biến thành o't/c-ay “nhạc phụ đại nhân”.

Một tiếng gọi này, không chỉ là kéo gần quan hệ.

Mà còn là đang tuyên cáo với tất cả mọi người, Thẩm gia, là người của o.t/c'ay Đông cung hắn.

“Vết thương của ngài…”

“Không đáng ngại.”

Phụ thân ta xua tay.

“Ngược lại đã bắt được một người sống.”

Ông chỉ chỉ Cố Ngôn Chiêu.

“Tiểu tử này, có thể lôi ra không ít thứ.”

Tiêu Lẫm gật đầu.

“Ta hiểu.”

Hắn nhìn Cố Ngôn Chiêu, trong ánh mắt không có chút nhiệt độ.

“Đưa về Đông cung, hảo hảo ‘thẩm vấn’.”

“Ta muốn biết, toàn bộ kế hoạch của Nhị hoàng tử.”

“Vâng.”

Cố Ngôn Chiêu bị kéo đi.

Hắn không giãy giụa nữa, giống như một con chó c/hế/t.