Chỉ có một địa chỉ: quán cà phê góc phố, khu bắc thành phố H.

Rất nhanh, Quý Tư Hàn trả lại một dấu hỏi chấm.

“Kỷ Chiếu Hàn, anh có ý gì?”

“Đương nhiên là hẹn anh gặp ở đây. Tôi tìm được Thẩm Vũ Đồng rồi.”

Nhìn thấy câu này của Kỷ Chiếu Hàn, Quý Tư Hàn gần như vui đến phát điên.

Anh đã hơn bốn tháng không gặp Thẩm Vũ Đồng.

Mỗi ngày sau khi chia xa, trong đầu anh đều tràn ngập hình bóng cô.

Anh thật sự rất nhớ cô, thật sự không thể không có cô.

Bây giờ cuối cùng cũng có thể gặp lại rồi!

Quý Tư Hàn thậm chí không kịp nghĩ sâu vì sao hôm qua Kỷ Chiếu Hàn còn nói mình không ở nước A, có việc bận, hôm nay lại có thể đưa Thẩm Vũ Đồng xuất hiện ở đây.

Trong đầu anh chỉ toàn chuyện chuẩn bị cho cuộc gặp ngày mai.

Sau khi thay vô số bộ quần áo, cuối cùng anh mới chọn được một bộ, sai người ủi phẳng rồi đặt sang một bên để dùng.

Hoa đã đặt xong, quà cũng chuẩn bị xong.

Cho đến khi xác nhận mọi thứ không có sai sót, Quý Tư Hàn mới yên tâm nằm xuống giường.

Anh nghĩ, ngày mai mọi chuyện sẽ kết thúc, anh sẽ đưa Vũ Đồng về nhà.

Một đêm không mộng mị.

Hiếm khi Quý Tư Hàn ngủ ngon như vậy.

Thay quần áo, mang theo tất cả những thứ đã chuẩn bị từ trước, anh dùng tốc độ nhanh nhất chạy tới quán cà phê.

Không biết đã đợi bao lâu, Thẩm Vũ Đồng vẫn chưa xuất hiện.

Có một khoảnh khắc, anh gần như cho rằng tin nhắn kia là Kỷ Chiếu Hàn lừa mình.

Đúng lúc anh định nhắn tin chất vấn, chuông gió ngoài cửa bị va vào, kêu leng keng trong trẻo vui tai.

Hôm nay cả quán cà phê đã được bao trọn, người tới đây chỉ có thể là Thẩm Vũ Đồng!

Anh mang theo niềm vui đầy lòng, hết lần này đến lần khác ôn lại trong đầu những lời xin lỗi đã nghĩ sẵn vô số lần.

Chương 23

Nhưng người đẩy cửa bước vào không chỉ có Thẩm Vũ Đồng.

Chỉ thấy Thẩm Vũ Đồng mỉm cười nhạt, đan mười ngón tay với Kỷ Chiếu Hàn, nắm tay đi về phía Quý Tư Hàn.

Một chậu nước đá như lập tức dội xuống tim Quý Tư Hàn, anh chỉ cảm thấy như rơi vào hầm băng, máu toàn thân đều lạnh đi.

“Vũ Đồng… em có ý gì? Em và anh ta…”

Anh khó khăn nhếch môi, nở một nụ cười còn khó coi hơn khóc.

Bàn tay đặt trên bàn không ngừng siết chặt thành nắm đấm, như thể giây tiếp theo sẽ lao lên đấm Kỷ Chiếu Hàn một cú.

Thẩm Vũ Đồng bình thản, nhẹ nhàng giơ bàn tay đang đan chặt với Kỷ Chiếu Hàn về phía anh.

“Không nhìn ra sao? Chúng tôi ở bên nhau rồi, bây giờ là quan hệ yêu đương. Anh tìm tôi có chuyện gì?”

Hai bàn tay một lớn một nhỏ đan vào nhau đâm sâu vào mắt Quý Tư Hàn, anh chỉ cảm thấy tim đau như dao cắt, đau đến mức hô hấp cũng khó khăn.

Hít sâu một hơi, anh khàn giọng, từng chữ chất vấn: “Anh không đồng ý ly hôn với em, sao em có thể ở bên anh ta?”

“Em biết anh ta tiếp cận em vì cái gì không? Tất cả đều vì lợi ích, em có thể tỉnh táo một chút không?”

Anh nhìn sâu vào cô, nghiêm giọng nói.

Lúc này Kỷ Chiếu Hàn lên tiếng chặn lời anh.

“Quý Tư Hàn, nhà họ Kỷ nằm chắc trong tay tôi, tôi không thiếu chút lợi ích cỏn con của anh. Lúc trước nhận lời tìm Vũ Đồng cho anh chỉ vì thấy hành động của anh buồn cười đến cực điểm!”

“Tôi và Vũ Đồng thật lòng yêu nhau. Hôm nay chúng tôi đặc biệt tới cảnh cáo anh, sau này đừng xuất hiện trước mặt chúng tôi nữa, chúng tôi chỉ thấy chướng mắt.”

“Không, Thẩm Vũ Đồng, anh ta đang đùa đúng không?” Hai mắt Quý Tư Hàn âm u, đôi mắt đen gần như không lọt được chút ánh sáng nào, anh miễn cưỡng cười nói.

Còn chưa đợi Thẩm Vũ Đồng nói, anh đã lập tức quyết định, nắm tay cô kéo ra ngoài.

“Đi với anh, chúng ta về nước tái hôn. Mọi chuyện hôm nay anh sẽ coi như chưa từng xảy ra! Anh coi đây chỉ là một trò đùa em bày ra với anh.”

“Anh biết em đang giận vì chuyện của bố em và chuyện của Phương Sở Sở. Từng chuyện từng chuyện một, anh sẽ bù đắp cho em! Cho dù là mẹ anh cũng không thể ngăn cản chúng ta ở bên nhau!”

Anh mặc kệ Thẩm Vũ Đồng giãy giụa, cưỡng ép kéo cô đi.

“Buông tôi ra!” Cô mạnh mẽ rút tay về, tát anh một cái thật mạnh.

“Quý Tư Hàn, tôi đã không còn yêu anh từ lâu rồi. Từ khoảnh khắc bố tôi vì anh mà chết, cả đời này tôi chỉ còn hận anh!”

“Bây giờ tôi và Chiếu Hàn sống rất hạnh phúc, dựa vào đâu phải theo anh về? Đừng đùa nữa.”

Cái tát này không chỉ đánh vào mặt anh mà còn đánh vào tim anh.

Quý Tư Hàn chỉ cảm thấy sâu trong tim truyền tới những cơn đau chi chít.

Cả trái tim còn như ngâm trong nước chua, khó chịu đến cực điểm.

Im lặng rất lâu, anh chỉ chậm rãi nói ra mấy chữ.

“Xin lỗi, anh thật sự biết sai rồi.”

Thiên chi kiêu tử luôn kiêu ngạo lần đầu tiên cúi đầu như vậy.

Nhưng Thẩm Vũ Đồng hoàn toàn không quan tâm.

Kỷ Chiếu Hàn cũng cười khẩy đầy châm biếm: “Quý Tư Hàn, nếu xin lỗi có tác dụng thì cần cảnh sát làm gì?”

“Vì anh, Vũ Đồng đã chịu bao nhiêu ấm ức, chịu bao nhiêu khổ, trong lòng anh còn không rõ sao? Nếu thật lòng muốn xin lỗi thì chi bằng chịu lại từng vết thương ấy một lượt rồi hẵng nói những lời xin lỗi này.”

Nói xong, anh còn phất tay, gọi một đám vệ sĩ tới vây kín Quý Tư Hàn.

Nhưng anh không lập tức sai vệ sĩ ra tay mà nghiêng đầu nhìn Thẩm Vũ Đồng.

“Ra tay không?”