Tôi đưa tay ôm nó vào lòng.

“Trước đây tôi cũng cho rằng người thân có cùng huyết thống rất quan trọng. Bây giờ… có lẽ tôi cảm thấy không còn cần thiết nữa.”

Buổi phát trực tiếp kết thúc, lọt vào mười chủ đề được quan tâm nhất.

Trợ lý nhỏ rất vui, cầm điện thoại lên đọc những bình luận được yêu thích nhiều nhất.

【Bạn sẽ không bao giờ biết cô ấy đã xác nhận bao nhiêu lần mới chắc chắn rằng các người không yêu cô ấy, cũng không biết cô ấy đã mất bao lâu mới không còn cần tình yêu của các người nữa.】

【Trên đời này thật sự có những người bố, người mẹ không yêu một trong số những đứa con của mình.】

【Trước đây các người làm gì? Đợi đến khi em gái mắc bệnh, cần máu của chị gái mới bắt đầu tìm người sao?】

【Không cần thiết nữa, nghĩa là tôi không còn giá trị lợi dụng đối với họ nữa đúng không?】

【Các người chỉ quan tâm máu của cô ấy có cứu được em gái hay không. Tại sao không ai hỏi năm mười tám tuổi bị cắt cụt chân, không có người thân ở bên, cô ấy đã sống những năm qua như thế nào?】

Đọc được một lúc, giọng trợ lý nhỏ bắt đầu nghẹn ngào. Cô ấy bảo tôi hãy kể cho cô ấy nghe.

Tôi vuốt đầu con mèo, nhớ đến bà nội, khóe môi cong lên thành một nụ cười.

“Là bà nội đã cứu chị.”

Không lâu sau khi bố mẹ sinh em gái, anh trai được chẩn đoán suy giảm chức năng thận.

Bố mẹ bận chữa bệnh cho anh trai và chăm sóc em gái lớn lên, nên dỗ dành tôi:

“Con hãy thay bố mẹ ở bên bà nội và làm tròn chữ hiếu nhé.”

Khi vừa bắt đầu học tiểu học, tôi đã bị đưa đến nhà bà nội.

Tôi không biết làm tròn chữ hiếu là gì, có lẽ chỉ cần cười nhiều hơn một chút.

Nhưng khi nhìn thấy bà cụ lúc nào cũng nghiêm mặt, tôi sợ đến mức không dám thở mạnh.

Sau đó, nghe người trong làng bàn tán, tôi mới biết bà nội góa chồng, một mình nuôi bố trưởng thành. Vì tiền đồ, bố lại ở rể nhà mẹ.

Bà nội tức giận đến mức hơn mười năm không thèm để ý đến ông.

Tôi cứ tưởng bà cũng hận mình, dù sao tôi cũng mang họ của mẹ.

Nhưng chính bà cụ ít nói, luôn nghiêm khắc ấy lại là người đầu tiên nhận ra tôi có điều bất thường.

Một người già cả năm không vào thành phố được mấy lần, vậy mà lại có thể dò hỏi từ trường học đến học viện, rồi tìm đến tận bệnh viện.

Bên ngoài phòng bệnh, bà hạ mình trước đứa con trai đã hơn mười năm không liên lạc, cầu xin họ đưa tôi về nhà.

Nhưng trong những ngày sau đó, người đến đón tôi xuất viện là bà nội, người chăm sóc cuộc sống hằng ngày của tôi cũng là bà nội, người chờ bên ngoài phòng phẫu thuật sau những lần tôi tự sát bất thành vẫn là bà nội.

Bà bán căn nhà cũ đã sống hơn nửa đời người để chữa bệnh và giúp tôi phục hồi chức năng.

Bà dùng cơ thể già yếu, từng bước cõng tôi lên huyện thuê nhà.

Bà một mình ngồi trước cổng chính quyền huyện, giơ bảng khiếu nại, yêu cầu đóng cửa học viện thất đức ấy.

Nghe đến cuối cùng, trợ lý nhỏ khóc không thành tiếng.

“Chị Vân, họ nhất định sẽ gặp báo ứng.”

Khi dư luận tiếp tục lan rộng, những người biết chuyện lần lượt đứng ra làm chứng về quá khứ của tôi.

Bạn học ở trường:

“Lâm Tiểu Vân đúng không? Cô ấy khá thảm. Vì quá béo nên ở trường không ai nói chuyện với cô ấy. Anh trai và em gái còn nói sau lưng với bạn học rằng cô ấy là lợn béo. Nghe nói sau đó cô ấy chuyển đến Học viện Dục Đức, trốn học mấy lần. Lần cuối cùng còn đứng trên sân thượng của trường, khiến mọi người sợ chết khiếp.”

Y tá bệnh viện:

“Tôi nhớ rất rõ. Cô bé được xe cảnh sát đưa đến, trên người toàn là những vết thương kinh khủng không nỡ nhìn. Sau khi kiểm tra, trưởng khoa cũng sửng sốt. Cô bé thiếu một quả thận, lại bị sử dụng hoóc-môn quá liều. Chuyện cắt cụt chân nghiêm trọng như vậy mà không thể liên lạc được với bố mẹ để ký giấy. Ca phẫu thuật phải được phê duyệt đặc biệt mới thực hiện.”

Nhân viên Liên đoàn Người khuyết tật:

“Tôi là người làm trợ cấp khuyết tật cho cô ấy. Bà nội đẩy xe lăn đưa cô ấy đến, còn hỏi rất nhiều về việc xin chân giả miễn phí.”

Nhân viên chính quyền:

“Tôi không biết cô gái này, nhưng tôi nhận ra bà nội của cô ấy. Bà cụ đã ngồi giơ bảng trước cổng chính quyền suốt ba tháng. Chúng tôi bảo bà vào trong chờ kết quả, bà lại nói ngày nào học viện hại người ấy chưa đóng cửa thì ngày đó bà vẫn ngồi ở đây. Đến cả lãnh đạo của chúng tôi cũng phải sợ bà.”

Sự việc tìm người hoàn toàn đảo chiều.

Số điện thoại tìm người do bố mẹ để lại bị gọi đến cháy máy.

Anh trai bị tố cáo lợi dụng việc tìm em gái để đánh bóng tên tuổi, cuối cùng bị đình chỉ công tác.

Tài khoản của em gái bị chửi rủa đến mức phải đóng lại.

Họ tìm đến tận nhà, khóc lóc cầu xin tôi buông tha.

8

Mẹ tiều tụy nói:

“Tiểu Vân, con chỉ cần đăng một video, nói rằng con đã làm lành với người nhà là được. Mẹ xin con, hãy buông tha cho chúng ta.”

Bố lấy ra một tập tài liệu. So với lần trước, tóc ông đã bạc trắng.

“Tiểu Vân, bản thỏa thuận tặng cho này có giá trị hai mươi triệu. Đây là toàn bộ tài sản của bố mẹ. Bố hy vọng con có thể buông tha cho anh trai và em gái.”

Anh trai nghiêm túc cúi người xin lỗi tôi.

Em gái vừa khóc vừa kéo tay tôi, cầu xin tôi cứu nó.