Khi đứa trẻ bảy tuổi, cuối cùng Tề Văn Khải cũng không giả bộ nổi làm tướng công tốt nữa.

Hắn bắt đầu chủ động nạp thiếp.

Ta thờ ơ không động, sắp xếp ổn thỏa chỗ ở và phần lệ cho thiếp thất của hắn.

Hắn vốn tưởng ta sẽ phản đối ghen tuông, còn đặc biệt nói với ta:

“Tĩnh nhi đã bảy tuổi rồi, ta mới bắt đầu nạp thiếp, nàng đã là người trong số phụ nhân kinh thành có ngày tháng tốt rồi, đừng không biết đủ!”

Ta liếc hắn một cái, khóe môi khẽ nhếch lên một chút:

“Biết rồi, chỗ ở của hai thông phòng đều đã sắp xếp ổn thỏa, tướng công cũng có thể xem sổ sách, xem có chỗ nào sai sót không.”

Tề Văn Khải hừ lạnh một tiếng, nhận sổ sách lật hai cái, căn bản nhìn không ra có vấn đề gì, lại tiện tay ném sổ sách lên bàn.

Vốn dĩ ta không để ý chuyện hắn nạp thiếp.

Nam nhân như vậy, ta nhìn một cái cũng thấy bẩn, cách phòng của ta càng xa càng tốt.

Nhưng hắn lại là túy ông chi ý bất tại tửu.

Nha hoàn đến báo với ta, Tề Văn Khải mời danh y cho hai thông phòng điều dưỡng thân thể.

Hắn còn hứa với hai người, chỉ cần ai có thể sinh con trai trước, sẽ nâng người đó làm bình thê.

Người còn lại, bất kể sinh nam hay nữ, chỉ cần sinh ra, đều có thể nâng làm di nương.

Nha hoàn đầy mặt khó hiểu: “Đại thiếu gia nhà chúng ta thông minh lại hiếu thuận, lão phu nhân đều yêu thích vô cùng, sao chủ quân cố tình không thích, còn muốn thiếp thất mau chóng sinh con?”

Ta cười khổ một tiếng, vì sao Tề Văn Khải không thích Tĩnh nhi, ta cũng đoán được vài phần.

Từ sau khi ta sinh con, ở chung với hắn luôn không nóng không lạnh.

Tề Văn Khải cảm nhận được, con trai cũng như vậy.

Kiếp trước, vì tranh đoạt sự chú ý của phu quân, ta cố gắng để Tĩnh nhi thân cận Tề Văn Khải.

Tề Văn Khải không tốn bao nhiêu tâm tư trên người Tĩnh nhi, đã hưởng đủ niềm vui phụ từ tử hiếu.

Nhưng đời này ta nhìn rõ bộ mặt thật của Tề Văn Khải, lười lấy lòng hắn, liên đới con trai cũng không thân cận với hắn như kiếp trước.

Trong gia đình này, con trai thân cận tổ mẫu, thân cận ta, ngay cả tiểu cô cô Thân Nhu này cũng còn thân cận với Tĩnh nhi hơn.

Hắn không thích cảm giác này.

Cho nên hắn sốt ruột muốn con thứ.

Hắn hy vọng ta tranh với nữ nhân khác, con trai ta tranh với con của nữ nhân khác.

Chỉ cần ta cần tranh, liền phải lấy lòng hắn, hắn liền có lợi để mưu.

Bộ này, kiếp trước hắn chơi thành công, kiếm được đầy bồn đầy bát.

Ta và Thân Nhu đấu nửa đời.

Thân Nhu mất mạng.

Tay ta dính máu, nhìn như đã giành được thắng lợi.

Chúng ta là hai con bạc hồ đồ, còn nhà cái Tề Văn Khải lại sẽ không bao giờ chịu thiệt.

Nhưng ta mệt rồi, không muốn chơi trò chơi theo quy tắc của hắn nữa.

10

Ta dẫn con trai, cầm sẵn mạt ngạch ta thêu cho bà bà, đến viện của bà bà.

Vì chuyện Thân Nhu xuất giá trước đó, giữa ta và bà bà cũng có vài phần ăn ý không thể nói ra.

Ta để nha hoàn dẫn con trai ra sân chơi, lại kể với bà bà chuyện Tề Văn Khải mời danh y điều dưỡng thân thể cho thông phòng, để các nàng mau chóng mang thai.

Bà bà im lặng rất lâu, thần sắc lộ ra vài phần hoảng hốt.

“Nam nhân nhà họ Tề à.”

“Năm đó, phụ thân Văn Khải cũng như vậy. Hắn nạp thiếp, nhưng không phải thích thiếp thất kia đến mức nào.”

“Hắn chỉ cảm thấy, một người vợ cao môn hạ giá cần bị vài chuyện vụn vặt kìm kẹp, mới không quá kiêu ngạo, đứng lên đầu chủ quân là hắn.”

“Mẫu thân của Văn Khải là thiếp thất đầu tiên hắn nạp. Ta vốn tưởng hắn có chút thích nữ nhân kia, kết quả nữ nhân kia bị hại chết, hắn chẳng để ý chút nào.”

“Sau này ta nhận nuôi Văn Khải, trải đường cho hắn, vốn tưởng hắn không giống phụ thân hắn, ai ngờ thủ đoạn của bọn họ vậy mà lại y hệt nhau!”

“Thật buồn cười, phụ thân hắn từ năm hắn bảy tuổi đã bắt đầu bệnh, trước đó cũng chưa từng tự mình dạy dỗ hắn, vậy mà hắn lại có thể vô sư tự thông chiêu số của phụ thân hắn.”

“Thứ gọi là huyết mạch này, thật sự thần kỳ.”

Ta lặng lẽ nghe.

Bà bà thở dài một hơi:

“Sau khi ta quyết định nuôi dưỡng hắn, ta đã bắt đầu khiến phụ thân hắn sinh bệnh, nhưng cái chết của mẫu thân hắn không liên quan đến ta.”

“Ta nuôi hắn nhiều năm như vậy, mời danh sư cho hắn, cưới cao môn thê cho hắn, cũng xem như đã làm tròn trách nhiệm của một người mẹ.”

“Ta không nợ hắn cái gì.”

“Sau khi con vào phủ, vì hắn quản lý việc nhà, sinh con nối dõi, cũng không có chỗ nào có lỗi với hắn.”

“Hắn trước tiên động tâm cơ với con, hiện giờ con muốn làm gì, cũng không quá đáng.”

Ta nhận lấy phương thuốc khác bà bà đưa tới.

Vẫn giống lần trước, xem hai lần ghi nhớ rồi đốt ngay tại chỗ.

Lúc ra cửa, ta nghe thấy bà bà ở sau lưng phát ra một tiếng thở dài sâu kín:

“Năm phụ thân hắn sinh bệnh, hắn vừa khéo bảy tuổi; chớp mắt một cái, Tĩnh nhi cũng bảy tuổi rồi.”

Sau khi rời đi, ta tự tay xuống bếp, nấu một bát canh sườn củ sen, tự mình đưa đến thư phòng của hắn.

Hắn hơi cảm thấy ngoài ý muốn: “Hôm nay sao nàng lại chủ động đến thư phòng của ta?”

Ta cười ý tứ khiêm nhường: “Lúc chúng ta vừa thành hôn, chẳng phải thiếp cũng thường đến đưa canh cho tướng công sao?”