Lễ vinh danh kết thúc, Trần tổng bước đến bên cạnh Trần Lâm,

nâng ly, mỉm cười vỗ vai anh:

“Cậu làm được rồi.”

Trần Lâm khẽ lắc đầu, sửa lại:

“Là chúng ta làm được.”

Cả hai nhìn nhau, nụ cười hiểu ý.

Trần Lâm quay người,

nhìn về khắp phòng tiệc: những nhân viên đang cười nói rộn rã, những người trẻ đang hướng về tương lai, đang dùng chính đôi tay mình xây nên vận mệnh của họ.

Trong ánh mắt của họ,

Trần Lâm nhìn thấy hình ảnh của chính mình năm xưa – khi vừa mới bước chân vào công ty đầu tiên, mang trong mình hoài bão và lòng tin rằng nỗ lực sẽ được ghi nhận.

Nhưng anh cũng biết,

họ may mắn hơn anh rất nhiều.

Vì họ đã chọn, và đang cùng anh xây dựng nên một nơi – biết trân trọng giá trị, và dám trả giá xứng đáng cho giá trị.

Và ở đoạn cuối của câu chuyện,

là một nụ cười của Trần Lâm.

Nụ cười ấy,

chứa đựng sự buông bỏ với quá khứ,

sự điềm tĩnh trước thành công,

và niềm hy vọng không giới hạn dành cho tương lai.

Nó không cần ngôn từ, nhưng vẫn thì thầm một chân lý giản dị nhất:

Giá trị thực sự – có thể bị phủ mờ nhất thời, nhưng sẽ không bao giờ bị chôn vùi mãi mãi.

Nó sẽ trở lại – mạnh mẽ hơn, rực rỡ hơn – và đứng vào đúng vị trí mà nó xứng đáng có được.

HẾT