“Thứ họ cần không phải điện thoại mà là tài liệu mẹ con bé để lại.”

“Căn nhà cũ có liên quan đến mẹ sao?”

Tôi hỏi.

Bố không giấu giếm.

“Ban đầu căn nhà được đăng ký dưới tên mẹ con.”

“Sau khi bà ấy mất, căn nhà được chuyển sang tên bố theo pháp luật.”

“Trong tài liệu thừa kế khi ấy cũng có chữ ký của con.”

Nếu đối phương lấy được giấy tờ của mẹ rồi giả mạo chữ ký của tôi, họ có thể tạo ra tranh chấp từ khâu thừa kế.

Chỉ cần quyền sở hữu căn nhà rơi vào trạng thái tranh chấp, việc giao dịch và xử lý bình thường sẽ bị ảnh hưởng.

Họ chưa chắc thật sự lấy được căn nhà.

Nhưng có thể lợi dụng tranh chấp để ép bố bỏ tiền hòa giải.

Viên cảnh sát lớn tuổi ghi lại tình hình, lập tức thông báo các cơ quan liên quan cảnh báo rủi ro.

Bố cũng liên hệ với Trung tâm dịch vụ nhà đất, bổ sung cảnh báo giao dịch bất thường cho cả hai căn nhà.

Sau khi làm xong, trời đã tối.

Chúng tôi vừa bước ra khỏi khu nhà cũ, một nhân viên giao hàng liền gọi điện.

Anh ta nói có một tài liệu chuyển phát nội thành, nhất định phải do tôi tự ký nhận.

Tôi chưa từng mua bất kỳ thứ gì.

Cảnh sát yêu cầu nhân viên giao hàng mang bưu kiện đến phòng trực.

Sau khi mở túi giấy, bên trong không có tài liệu.

Chỉ có một bức ảnh cũ của mẹ khi còn sống.

Bức ảnh đó chính là ảnh được in từ chiếc điện thoại cũ của tôi.

Trên mặt mẹ bị người ta dùng bút đỏ vẽ một đường dài.

Mặt sau viết một câu:

“Rút lại lời khai, căn nhà và con người mới đều được bình an.”

Bố xem xong, lập tức giao bức ảnh cho cảnh sát.

Nhân viên giao hàng nhớ lại người gửi đeo khẩu trang và đội mũ.

Đối phương trả tiền mặt, để lại một dãy số không có hiệu lực.

Cảnh sát kiểm tra camera ở điểm gửi hàng.

Trong hình, người đó luôn cúi đầu.

Nhưng khi quay người rời đi, từ túi áo khoác của hắn rơi ra một thẻ ra vào.

Nhân viên giao hàng nhặt lên, chạy theo trả lại.

Sau khi phóng to hình ảnh, tên khu chung cư trên tấm thẻ hiện lên rõ ràng.

Đó chính là khu chung cư nơi bố đang sống.

Điều khiến người ta lạnh người hơn là mặt sau thẻ viết một dòng chữ nhỏ:

“Tầng mười hai, chìa khóa dự phòng vẫn còn.”

15

Tối hôm đó bố không về nhà.

Cảnh sát cần kiểm tra lại khóa cửa và tất cả lối ra vào trong nhà.

Thợ mở khóa xác nhận gần đây ổ khóa cửa chính có nhiều dấu vết ma sát bất thường.

Ngoài chiếc chìa khóa trong tay Trình Khải Minh, còn có người từng nhiều lần thử mở cửa.

Phía ngoài cửa sổ phòng ngủ chính cũng có vết bùn do đế giày cọ vào.

Nhà bố ở tầng mười hai.

Bên ngoài cửa sổ không có ban công, chỉ có một bệ thiết bị rất hẹp.

Người bình thường không thể trèo vào từ bên ngoài.

Cảnh sát kiểm tra tầng thượng, phát hiện khóa cửa dẫn đến tầng thiết bị đã bị cắt.

Một sợi dây chịu lực được giấu phía sau bồn nước.

Đầu còn lại buộc móc an toàn, chiều dài vừa đủ thả xuống ngoài cửa sổ nhà bố.

Có người đã chuẩn bị từ lâu một con đường thứ hai để vào nhà.

Bố đứng trên tầng thượng, nhìn những ngọn đèn dày đặc dưới chân.

“Nếu sau khi đăng ký kết hôn tôi không chịu giao giấy tờ, họ sẽ vào từ đây.”

“Cũng có thể sau khi ông ngủ mê, họ sẽ tạo hiện trường giống như có người ngoài đột nhập.”

Cảnh sát thu lại sợi dây, nhắc bố gần đây không nên sống một mình.

Tôi đề nghị để bố tạm thời chuyển đến khách sạn.

Nhưng ông nhìn cánh cửa sắt bị cắt khóa rồi lắc đầu.

“Nếu bố rời đi, bọn họ càng thuận tiện quay lại lấy đồ.”

“Ở đây đã có người canh giữ.”

“Bố không lo đồ đạc.”

Bố nhìn tôi.

“Bố lo họ còn để lại thứ khác.”

Cảnh sát ngay trong đêm mời nhân viên chuyên môn đến kiểm tra căn nhà lần thứ hai.

Các thiết bị trong bình hoa và ổ điện chỉ là một phần.

Dưới tủ tivi có giấu thiết bị thu âm.

Bộ định tuyến được gắn thêm một mô-đun lạ.

Thông tin trang web và một phần tài khoản bố từng nhập rất có thể đã bị ghi lại từ xa.

Bên trong trần bếp còn tìm được một túi nhựa kín.

Trong túi có điện thoại dự phòng, tiền mặt và hai thẻ điện thoại không đăng ký danh tính.

Sau khi sạc, điện thoại tự động khởi động.

Trong danh bạ chỉ có ba số.

Một số thuộc về Thôi Kiến Nghiệp.

Một số thuộc về chị Hà.

Số thứ ba không có tên, chỉ được ghi chú bằng một chữ “Đỗ”.

Cảnh sát gọi nhưng đối phương đã tắt máy.

Sau khi kiểm tra thông tin đăng ký, họ phát hiện số điện thoại thuộc về bác Đỗ.

Nhưng người nhà bác Đỗ xác nhận ông chưa từng sử dụng số này.

Hai năm trước, sau khi nhập viện, một bản sao căn cước và điện thoại cũ của bác Đỗ đồng thời biến mất.

Nhóm người đó không chỉ lấy tiền của nạn nhân.

Họ còn giữ danh tính của nạn nhân để tiếp tục sử dụng cho hành động tiếp theo.

Ba giờ sáng, thái độ của chị Hà cuối cùng cũng mềm xuống.

Bà ta thừa nhận từng sàng lọc tám người già, cũng thừa nhận đã nhận phí giới thiệu.

Nhưng bà ta khăng khăng nói mình chỉ phụ trách cung cấp tình hình gia đình.

Thuốc, giấy tờ giả và các giao dịch chuyển tiền sau đó đều do Thôi Kiến Nghiệp sắp xếp.

Cảnh sát hỏi tại sao bà ta lắp thiết bị trong nhà bố.

Bà ta im lặng rất lâu mới nói là để xác nhận bố còn bao nhiêu tài sản.

“Bà nói ông ấy không chỉ có một căn nhà, căn cứ là gì?”