Cảnh sát lại đến. Từ bình hoa trong phòng khách, ổ điện phòng sách và đế đèn phòng ngủ chính, họ tìm được thêm ba vật giống hệt.
Đó không phải cúc áo.
Mà là những thiết bị quay phim cỡ nhỏ được giấu kín.
Một thẻ nhớ trong đó còn lưu lại hình ảnh của nửa năm qua.
Đoạn đầu tiên được quay vào ngày trước lần đầu bố gặp Phùng Ngọc Cầm.
Chị Hà dùng chìa khóa dự phòng mở cửa, đặt thiết bị vào phòng sách.
Trước khi rời đi, bà ta còn đứng trước di ảnh của mẹ gọi một cuộc điện thoại.
Thẻ nhớ ghi rõ lời bà ta nói:
“Sơ đồ căn nhà và giấy tờ nhà đất đều khớp.”
“Trong tay lão Phùng không chỉ có một căn nhà.”
13
Khi câu nói đó phát ra từ thẻ nhớ, sắc mặt bố thay đổi.
Ông đi đến cửa phòng sách, nhìn cuốn lịch cũ trên tường rất lâu.
Cảnh sát tạm dừng hình ảnh, yêu cầu bố giải thích tình hình căn nhà còn lại.
Bố kéo ngăn bàn, lấy ra một cuốn sổ ghi chép cho thuê đã ố vàng.
“Gần khu nhà máy còn một căn nhà cũ rộng hơn sáu mươi mét vuông.”
“Đó là nơi mẹ con từng sống. Sau này vẫn luôn được cho thuê.”
Tôi chưa từng nghe bố nghiêm túc nhắc đến căn nhà đó.
Sau khi mẹ mất, ông chỉ nói trong nhà còn giữ đồ cũ nên không muốn bán.
Hai năm gần đây, việc thay đổi người thuê đều do chị Hà giúp thu xếp.
Chị Hà nói mình sống gần đó, thu tiền thuê và dẫn người xem nhà đều thuận tiện.
Bố tin tưởng bà ta, còn đưa một chiếc chìa khóa dự phòng.
Cảnh sát hỏi chìa khóa đã được lấy lại chưa.
Bố lắc đầu.
“Bà ta nói lúc chuyển nhà đã làm mất, tôi không hỏi thêm.”
“Người thuê hiện tại là ai?”
“Một đầu bếp từ nơi khác đến, họ Mã.”
Bố lấy điện thoại, gọi số của người thuê.
Trong điện thoại lại vang lên thông báo số máy không tồn tại.
Ông tìm hợp đồng thuê nhà rồi gọi theo số ghi bên trên.
Lần này, người nghe máy là một phụ nữ.
Sau khi nghe bố nói, đối phương khẳng định mình chưa từng thuê căn nhà nào.
Cảnh sát nhận hợp đồng, rất nhanh phát hiện bản sao căn cước có dấu vết chỉnh sửa.
Rìa bức ảnh bị mờ, hai chữ số cuối cũng chồng lên nhau.
“Trước hết đến căn nhà đó xem.”
Bố cầm áo khoác, gân xanh trên mu bàn tay căng lên.
Khi chúng tôi đến khu nhà máy cũ, dưới tầng đỗ một chiếc xe tải nhỏ không có biển số.
Bố vừa bước vào tòa nhà, trên tầng đã vang lên tiếng vật nặng rơi xuống.
Ngay sau đó, một người đàn ông đội mũ lưỡi trai lao xuống cầu thang.
Nhìn thấy cảnh sát, hắn quay người định chạy về cửa sau.
Viên cảnh sát trẻ đuổi theo, chưa đầy hai phút đã đưa hắn trở lại.
Người đàn ông bị ép vào tường, một chùm chìa khóa rơi ra khỏi túi.
Trên một chiếc chìa khóa có dán họ của bố.
Bố ngẩng đầu nhìn tầng ba.
“Hắn vừa đi ra từ nhà tôi.”
Khóa cửa đã bị thay.
Sau khi thợ mở khóa phá ổ, một mùi khói thuốc nồng nặc ập ra.
Phòng khách không có dấu vết sinh hoạt bình thường.
Trên bàn đặt hai máy in, bên cạnh chất đầy hợp đồng trống và mực dấu vân tay.
Sát tường là một máy quét.
Trên mặt đất rải rác bản sao căn cước của nhiều người khác nhau.
Giấy chứng nhận nghỉ hưu, sổ hộ khẩu và tài liệu nhà đất của bố đều ở trong đó.
Những tài liệu ấy không phải bản gốc.
Nhưng từng tờ đều được làm giả đến mức có thể đánh lừa người khác.
Cảnh sát phong tỏa cửa, không cho bất kỳ ai tùy tiện đi lại.
Tôi đứng tại lối vào, nhìn thấy một bức ảnh của bố đặt trên tủ giày.
Trong ảnh, ông đang bước ra khỏi ngân hàng, tay xách túi giấy da bò.
Ngày chụp là ba tháng trước.
Trong một bức ảnh khác, tôi đang bước ra khỏi tòa nhà công ty, cúi đầu xem điện thoại.
Địa chỉ nhà, công ty và giờ đi làm, tan làm của tôi được ghi ở mặt sau bức ảnh.
Bố lập tức úp bức ảnh xuống mặt bàn.
“Tại sao bọn họ theo dõi con gái tôi?”
Không ai trả lời.
Người đàn ông đội mũ lưỡi trai ngồi xổm ngoài hành lang, luôn miệng nói mình chỉ đến xem nhà.
Cảnh sát tìm được một chiếc điện thoại trên người hắn.
Trong điện thoại không có danh bạ, nhưng lưu mấy chục bức ảnh chữ ký.
Tên bố được chụp nhiều nhất.
Có bức được cắt từ giấy tờ đăng ký kết hôn.
Có bức chụp từ chữ ký ông để lại trên phiếu chuyển phát và hóa đơn đóng tiền.
Ở góc phòng sách còn có một tấm bảng viết trong suốt.
Khi ánh sáng chiếu từ bên dưới, nét chữ ký trên tờ giấy có thể hiện rõ.
Bố nhìn vài giây, giọng trầm lạnh.
“Đơn chuyển hộ khẩu và thỏa thuận trả nợ đều được làm tại đây.”
Cảnh sát tiếp tục kiểm kê đồ vật.
Một chiếc vali màu đen được kéo ra từ gầm giường.
Trong vali có bảy chiếc điện thoại cũ, hơn mười thẻ điện thoại và thẻ ra vào của nhiều khu chung cư khác nhau.
Dưới đáy đè một tập tài liệu màu xanh.
Trang đầu tiên của tập tài liệu là hợp đồng mua bán căn nhà cũ.
Tên người bán được viết là bố.
Giá giao dịch chỉ có bốn trăm năm mươi nghìn.
Trong khi giá thị trường của căn nhà cùng khu vực đã gần hai triệu.
Người mua tên La Chí Cường, bản sao căn cước được dán ngay ngắn.
Bố lật đến trang cuối.
Chữ ký, dấu vân tay và số căn cước không thiếu thứ gì.
Ngày trên hợp đồng là ba ngày sau.
“Bọn họ vẫn chưa kịp làm thủ tục.”
Tôi vừa thở phào, cảnh sát lại lấy từ ngăn bên trong ra một giấy biên nhận.